⬅ Trước Tiếp ➡

Cô dường như cũng nhận ra mình sắp bị bắt lại, bước chân càng thêm vội vã. Nhưng chưa chạy được bao xa, một bàn tay lớn đã đặt lên vai cô, khí thế bá đạo thuộc về Tạ Nghiên Lâm lập tức bao trùm lấy cô.
“Mộng Mộng, sao em lại không đợi anh?” – Anh cúi đầu, ánh mắt thoáng hiện chút u sầụ
“Em vừa nãy... không nghe thấy.”
Cô giả vờ ngơ ngác, mặt đầy vô tội “Anh tìm em có chuyện gì à?”
“Không có việc gì thì không được tìm em sao?”
Thật sự không được. Đáng sợ chết đi được.
Cô thầm lẩm bẩm trong lòng, nhưng không dám nói ra.
Nhìn dáng vẻ như chỉ muốn tránh xa anh của Cố Kim Mộng, Tạ Nghiên Lâm cảm thấy cổ họng hơi khô rát.
Rõ ràng trong lòng anh đã đầy rẫy suy nghĩ không đứng đắn, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra vô hại
“Hôm qua anh nói sẽ tặng quà cho em, hôm nay vừa hay gặp nên muốn đưa luôn.”
“Quà?” – Cố Kim Mộng bất chợt nhớ đến lời anh nói hôm qua.
“Anh thật sự vẫn muốn tặng à?”
Cô còn tưởng mình say rượu nên nhớ lầm.
Thì ra Tạ Nghiên Lâm nghiêm túc thật. Anh thực sự muốn trao tận tay từng món quà cho mỗi người.
“Anh đã nói sẽ tặng, thì nhất định sẽ làm.” – Tạ Nghiên Lâm vừa nói, vừa dắt tay cô ra xe, sau đó lấy ra một chiếc hộp được đóng gói tinh xảo.
Anh đưa hộp quà cho cô, mỉm cười
“Chỉ còn em là chưa nhận. Anh nhớ mãi đấy.”
Anh đúng là rất thích tặng quà. Không nhận, hình như anh sẽ không cam lòng.
Cố Kim Mộng cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng vẫn lựa chọn tôn trọng anh.
“Cảm ơn.” – Cố Kim Mộng lần này không từ chối, cô nhận lấy món quà. Dù sao Tạ Nghiên Lâm đã nói đến mức này rồi, nhận sớm một chút cũng tốt. Chờ anh hài lòng, có lẽ sau này sẽ không tiếp tục dây dưa với cô nữa.
Thấy cô nhận lấy, Tạ Nghiên Lâm tâm trạng cực kỳ tốt, lập tức mở cửa xe, khẽ cười nói
“Vậy nếu Mộng Mộng đã nhận quà của anh, có thể đi xem phim cùng anh được không?”
Xem phim?
Chẳng phải nghĩa là... hai người sẽ đi một mình với nhau sao?
Cố Kim Mộng suýt nữa muốn trả lại quà ngay lập tức. Nhưng cô cũng biết việc làm đó không giải quyết được gì – vì nếu không nhận lần này, Tạ Nghiên Lâm chắc chắn sẽ tiếp tục đưa vào lần saụ
Hơn nữa, nếu nghĩ theo phép lịch sự, mời người tặng quà đi xem phim một lần cũng coi như lời cảm ơn.
Nhưng mà... nhưng mà...
Cô thật sự rất sợ Tạ Nghiên Lâm. Tốt hơn hết là kiếm cớ từ chối, sau này sẽ tìm cách trả lại quà.
“Em hiện tại...”
Chưa nói hết câu, giọng của Lâm Thời Sương bất ngờ vang lên từ phía sau
“Nghiên Lâm? Mộng Mộng? Hai người sao lại ở đây?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, đôi mắt Cố Kim Mộng sáng bừng lên như vừa thấy cứu tinh, lập tức quay đầu lại.
Nữ chính đã xuất hiện Như vậy, nam chính sẽ không còn dồn sự chú ý lên cô – một nhân vật pháo hôi nữa.
Lâm Thời Sương bước nhanh tới, ánh mắt lướt qua chiếc hộp quà trên tay Cố Kim Mộng, khẽ nhíu mày. Dễ dàng đoán được món quà này là do Tạ Nghiên Lâm tặng.
Từ lúc nào mà Cố Kim Mộng đã thân thiết với Tạ Nghiên Lâm như vậy?
Lâm Thời Sương trong lòng có chút không vui, nhưng không tiện hỏi. Vì lần trước chuyện chiếc váy cô mặc vốn là quà Tạ Nghiên Lâm tặng cho Cố Kim Mộng – cô sợ nếu lại truy vấn, Tạ Nghiên Lâm sẽ hiểu nhầm.
Cô giả vờ như không có gì, cười đùa
“Em mới thử vai xong, thấy hai người còn ở đây... chẳng lẽ là đang đợi em sao?”


⬅ Trước Tiếp ➡