⬅ Trước Tiếp ➡

“Đúng vậy.” – Cố Kim Mộng nhanh chóng lên tiếng, rồi lập tức bước về phía Lâm Thời Sương, nói nhỏ với cô
“Anh hội trưởng muốn đi xem phim. Tớ thấy cậu tới vừa đúng lúc, có thể đi cùng anh ấy luôn.”
Nói rồi, cô lập tức vẫy một chiếc taxi và lên xe đi ngay.
Vì có thể làm một “trợ công” hoàn hảo, giúp nam nữ chính phát triển tình cảm, lại không cản trở mạch truyện, Cố Kim Mộng hiếm hoi nở một nụ cười rực rỡ với Tạ Nghiên Lâm, vẫy tay
“Cảm ơn anh vì món quà, hội trưởng. Tạm biệt ”
Chiếc xe lăn bánh rời xa hai người họ, và cảm giác áp lực đè nén từ Tạ Nghiên Lâm cũng dần tan biến. Cố Kim Mộng khẽ thở ra, lòng nhẹ nhõm hẳn.
Hy vọng từ giờ trở đi, cô sẽ không gặp lại Tạ Nghiên Lâm nữa. Cô thật sự sợ bị mạch truyện lôi kéo thành “pháo hôi”.
Trong khi xe ngày một chạy xa, ở phía sau, sắc mặt Tạ Nghiên Lâm dần trở nên lạnh lẽo. Sự dịu dàng mà anh thể hiện trước mặt Cố Kim Mộng vừa rồi đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là ánh mắt như phủ sương lạnh.
Duy chỉ có ánh mắt vẫn dõi theo hướng chiếc xe cô rời đi – sâu thẳm, u tối.
Chịu đựng thêm một chút nữa. Tạm thời... phải nhịn thêm một chút...
Cố Kim Mộng trở về nhà họ Cố, còn chưa kịp bước vào đã nghe thấy tiếng nói chuyện rôm rả vang ra từ trong nhà.
“Anh Dã, chị Mộng Mộng đâu rồi? Sao chưa thấy về vậy?”
“Đúng đó, giờ này chị ấy phải ở nhà rồi chứ?”
“Em còn mang theo quà nhỏ tặng chị ấy nè ”
Nghe đến đó, động tác đẩy cửa của Cố Kim Mộng hơi khựng lại.
Sao lại là quà nữa? Dạo gần đây, cô có đeo “hào quang nhận quà” gì không mà ai cũng muốn tặng cô đồ vậy?
Còn đang mải suy nghĩ thì cánh cửa trước đã bị mở tung từ bên trong. Mấy cậu thiếu niên cao lớn cười hì hì bước ra.
Khi nhìn thấy Cố Kim Mộng đứng đó, cả đám giống như bị giật mình, vội vàng lùi lại mấy bước. Nhưng khuôn mặt lại đỏ bừng, ánh mắt dán chặt vào cô, có chút xấu hổ gãi gãi đầụ
“Là chị Mộng Mộng về rồi nè.” – Một cậu ngại ngùng lên tiếng. Một cậu khác thì nhanh nhảu chạy tới
“Chị vào nhà đi Ngoài này nóng lắm, mọi người đứng chắn cửa như vậy, nhỡ đâu làm chị Mộng Mộng bị mệt thì sao ”
Cả nhóm thiếu niên cao to nhiệt tình vây lấy cô, đứa thì rót nước, đứa thì rửa trái cây, cắt ra thành từng miếng nhỏ rồi bày ra đĩa mời cô ăn.
Khương Dã đứng nhìn cả cảnh tượng trước mắt mà không nói nên lời. Trong lòng cậu vô cùng khó chịụ
Cậu biết ngay mà – đám người này đâu phải tới tìm cậu chơi, là đến để gặp Cố Kim Mộng.
Cố Kim Mộng bị mấy cậu trai làn da ngăm đen vây quanh ở giữa, lại càng nổi bật với làn da trắng nõn như bạch tuyết, toàn thân tỏa ra khí chất thơm tho, mềm mại.
Khương Dã không nhịn được, giơ chân đạp nhẹ vào một cậu đang định ngồi cạnh chị mình
“Tránh ra. Đừng ngồi sát bên chị ấy.”
Một lũ nhóc thối tha, không sợ làm người ta ngạt thở chắc?
Cậu tự mình ngồi xuống bên cạnh Cố Kim Mộng, liếc mắt thấy trên tay cô đang cầm một chiếc hộp quà tinh xảo, liền nhíu mày hỏi
“Ai tặng đấy?”
Chưa kịp để cô trả lời, cậu đã lạnh giọng tiếp
“Là cái tên đàn ông hôm qua đưa chị về đúng không?”
“Sao em biết?” – Cố Kim Mộng hơi ngạc nhiên.
“Chứ sao em không biết? Đưa chị về, rồi hôm nay lại tặng quà. Không có ý đồ thì là gì?” – Khương Dã nói xong thì giật lấy hộp quà, không để cô ngăn cản, liền mở nắp hộp ra.
Bên trong là một chiếc váy trắng tinh khôi.


⬅ Trước Tiếp ➡