Chương 2
Nhất là lần tụ họp này, theo mạch truyện, chính là bước ngoặt quan trọng đánh dấu mối quan hệ tình cảm giữa nam nữ chính.
Lâm Thời Sương luôn theo đuổi Tạ Nghiên Lâm. Tối hôm đó, cô ấy lấy hết can đảm thổ lộ tình cảm khi đã ngà say. Tuy bị từ chối, nhưng cô ấy không từ bỏ. Cuối cùng, vì say quá mức, được Tạ Nghiên Lâm đưa về nhà.
Trên đường về, Lâm Thời Sương bất ngờ hôn anh.
Và chính nụ hôn đó đã khiến Tạ Nghiên Lâm bắt đầu để ý tới cô gái vừa đáng yêu lại vừa táo bạo này.
Còn vai trò của Cố Kim Mộng trong đêm đó – chẳng qua là một nữ phụ xấu xa đứng trong góc tối, ánh mắt đầy ghen tỵ nhìn cảnh tượng ấy và từ đó trở nên độc ác hơn.
Cô không ghen, nhưng cũng không dám chắc sẽ không có gì ngoài ý muốn xảy ra. Vậy nên tuyệt đối không thể đi
Nhưng thấy cô kiên quyết từ chối, Lâm Thời Sương tỏ ra cực kỳ mất kiên nhẫn.
Cố Kim Mộng ngày thường chẳng phải ngốc nghếch, dễ bảo lắm sao? Sao hôm nay lại không hiểu chuyện thế?
Lâm Thời Sương bắt đầu thuyết phục
"Không được Cậu nhất định phải đi Anh ấy nhớ mặt từng người, thiếu ai là phát hiện ngay đấy "
"Mộng Mộng, tụi mình từng cùng tham gia câu lạc bộ nhiếp ảnh mà. Coi như nể mặt, đi cùng tớ lần này nhé?"
Dưới sự nài nỉ dai dẳng của Lâm Thời Sương, Cố Kim Mộng đành gật đầu đồng ý.
Cô âm thầm nghĩ, chỉ cần không bắt chuyện với nam chính, đến lúc thích hợp tìm cớ rút lui sớm, thì chắc sẽ không rắc rối gì.
Lâm Thời Sương lập tức vui vẻ quay vào thay đồ. Nhìn dáng vẻ hớn hở ấy, Cố Kim Mộng chỉ biết thở dài thật sâụ..
Cô thật sự không muốn làm nữ phụ giúp đỡ phát triển tuyến tình cảm nam nữ chính đâu
Đúng lúc ấy, điện thoại của cô sáng lên, là một tin nhắn mới
Tối nay em sẽ đến đúng không?
Là... Tạ Nghiên Lâm.
Tạ Nghiên Lâm là hội trưởng của câu lạc bộ nhiếp ảnh. Với tư cách là người quản lý, anh sẽ nhắn tin cho từng thành viên một, nên Cố Kim Mộng cũng không tiện chưa rời khỏi trường đã xóa anh khỏi danh bạ.
Cô không ngờ anh lại nhắn riêng cho từng người như vậy, còn hỏi liệu có đi không nan xem ra lần tụ hội này, anh thực sự rất coi trọng.
Cô tiện tay đáp lại một chữ
Ừm.
Cô nghĩ anh sẽ không nhắn thêm gì nữa. Ai ngờ chưa đến một phút sau, Tạ Nghiên Lâm lại gửi tiếp một tin nhắn
Vậy tối nay gặp.
Được.
Thật kỳ lạ. Trong cốt truyện mà cô từng xem, Tạ Nghiên Lâm là kiểu người cực kỳ lạnh lùng, cho dù là đối với Lâm Thời Sương cũng chưa từng dịu dàng lấy một lần.
Mặc dù trong truyện có miêu tả rằng anh ấy là kiểu ngoài lạnh trong nóng, một khi đã yêu thì tình cảm sẽ mãnh liệt đến cực đoan, có xu hướng phụ thuộc và chiếm hữu quá mức... nhưng những tình tiết đó về sau cũng không được thể hiện quá rõ.
Cố Kim Mộng lắc lắc đầu, mấy chuyện đó chẳng liên quan gì đến cô.
Lúc Lâm Thời Sương đã chuẩn bị xong mọi thứ thì cũng gần bảy giờ tối.
Buổi tụ họp được tổ chức ở một quán cơm kết hợp với nhạc sống khá phong cách. Khi hai người vừa bước vào, đã có không ít người ngồi đợi sẵn.
Các thành viên khác vừa nhìn thấy họ liền sôi nổi bàn tán
“Ôi, Sương Sương hôm nay ăn diện quá xinh luôn, là vì ai vậy nhỉ?”
“Còn cần hỏi sao? Dĩ nhiên là vì hội trưởng rồi.”
Lâm Thời Sương hôm nay mặc một chiếc váy dài màu trắng, thiết kế tinh tế tôn lên vóc dáng dịu dàng, mảnh mai nan y như bạch nguyệt quang trong lòng đám con trai.