⬅ Trước Tiếp ➡

Nghe mọi người trêu chọc, Lâm Thời Sương vừa thẹn thùng vừa tỏ ra khiêm tốn
“Không có đâu, chỉ là hôm nay là dịp đặc biệt, nên mình muốn ăn diện một chút thôi.”
Tiếng trêu chọc lại càng rôm rả. Sau đó ánh mắt mọi người lại chuyển sang nhìn Cố Kim Mộng nan người lặng lẽ ngồi cạnh, giống như đang thu nhỏ lại giữa một buổi tụ họp sôi nổi.
Một bạn nữ lên tiếng, trong lời nói mang theo ý cười mà chẳng dễ gì nhận ra
“Mộng Mộng sao không trang điểm gì hết nhỉ? Chẳng lẽ tụi mình không đáng để cậu chuẩn bị một chút sao?”
“À... mình?”
Bị lôi vào cuộc, Cố Kim Mộng ngơ ngác chớp chớp mắt.
Đây rõ ràng là màn quan trọng trong quá trình phát triển tình cảm giữa nam nữ chính trong nguyên tác, cô trang điểm làm gì cơ chứ?
Không để cô kịp phản ứng, một người khác tiếp lời
“Mộng Mộng không cần trang điểm đã xinh đến mức khiến người ta ‘hồn lìa khỏi xác’ rồi ấy chứ. Mà mình nghĩ nhé, nếu một ngày nào đó Mộng Mộng chịu khó trang điểm tỉ mỉ một chút, chắc chắn là vì có người trong lòng rồi ”
“Có người trong lòng à?”
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên khiến cả bàn ăn đột nhiên im bặt.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa.
Chỉ thấy một chàng trai dáng người cao lớn, vai rộng eo hẹp bước vào. Ngũ quan góc cạnh sắc nét, khí chất lạnh lùng, kiêu ngạo. Dù vẻ ngoài toát lên sự cấm dục cao quý, nhưng chỉ cần nhìn vào ánh mắt anh, có một khoảnh khắc ngắn ngủi bừng lên vẻ chiếm hữu cuồng dã đến mức khiến người ta mặt đỏ tim run.
Chỉ là ánh mắt ấy rất nhanh đã bị anh che giấụ Khi anh bước tiếp đến bàn, khuôn mặt đã lại khôi phục sự bình thản như cũ.
Lâm Thời Sương lập tức ngồi thẳng dậy, hơi e lệ vuốt lại tóc
“Nghiên Lâm, anh đến rồi à.”
Tạ Nghiên Lâm khẽ gật đầu, sau đó rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh... Cố Kim Mộng.
Cô hơi khựng lại, theo phản xạ muốn đổi chỗ, nhưng đúng lúc đó, Tạ Nghiên Lâm nghiêng người, nhẹ giọng hỏi
“Mộng Mộng có người trong lòng rồi à?”
Câu hỏi nghe như thuận miệng buột ra, nhưng ánh mắt anh lại chăm chú khóa chặt vào cô, mang theo chút nhiệt nóng như thiêu đốt.
Từ góc nhìn của anh, Cố Kim Mộng lúc này như một chú mèo con ngoan ngoãn, cơ thể nhỏ nhắn, có lẽ vì căng thẳng mà má cô hơi hồng lên, làn da trắng nõn càng nổi bật nét dịu dàng thanh tú của gương mặt. Đôi mắt rũ nhẹ xuống, thoáng nét vô tội xen chút ngây thơ khiến người ta mềm lòng.
Ngồi ngốc nghếch trên ghế sofa, ngẩng đầu nhìn anh, trông cô giống hệt một người vợ bé nhỏ cần được cưng chiều, khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng chẳng nỡ để cô chịu khổ dù chỉ một chút.
Tạ Nghiên Lâm cố nuốt xuống cảm xúc dâng lên trong cổ họng, cảm giác hưng phấn và đói khát trỗi dậy mãnh liệt khiến anh phải siết nhẹ tay.
Áp lực từ ánh mắt của anh khiến Cố Kim Mộng cảm thấy bất an. Cô thật sự hơi sợ anh.
Nhưng nếu không trả lời thì lại càng không hay, cô đành ngoan ngoãn lắc đầu
“Không có.”
Ánh mắt Tạ Nghiên Lâm như sâu thêm vài phần ý cười, anh nhàn nhạt nói tiếp
“Anh còn tưởng nếu em có người trong lòng, với tư cách hội trưởng, sao anh lại không biết nhỉ?”
“Hội trưởng từ bao giờ lại quan tâm đến chuyện tình cảm của bọn em vậy?”
“Phải đấy, Thời Sương cũng có người thích mà, hội trưởng có biết không?”
Đám bạn tranh thủ góp lời, tạo cơ hội để ghép đôi anh với Lâm Thời Sương. Ai cũng biết Thời Sương thích anh.
Lâm Thời Sương khẩn trương nhìn anh, đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng vẫn chờ anh phản ứng trước.


⬅ Trước Tiếp ➡