Chương 34
Còn cô – người mang số phận phản diện – thì bị một nhân vật nam phụ yêu thầm nữ chính khinh thường, làm nhục chỉ để thỏa mãn sự đố kỵ.
Nỗi sợ hãi, tuyệt vọng và cảm giác bất lực khi bị giam cầm dần nhấn chìm Cố Kim Mộng, khiến cô cảm thấy như đang chết chìm trong vực sâu không đáy.
“Anh ấy vĩnh viễn sẽ không yêu cô... Bởi vì anh ấy là nam chính của tôi ”
“Không ” – Cố Kim Mộng hoảng hốt bật dậy, mở to mắt. Trước mắt là một màu tối đen, cảm giác sợ hãi vì bị xúc phạm trong mơ vẫn chưa tan, như sóng dữ trào về.
“Mộng Mộng, em sao vậy?” – Một giọng nói trầm thấp, dịu dàng vang lên bên tai.
Nhưng Cố Kim Mộng như bị bóng đè, vội vã quay đầu đi, còn chưa thấy rõ ai thì bàn tay ấm áp kia đã vươn tới.
Nhìn bàn tay to tưởng chừng như có thể khống chế mọi thứ kia, cô theo phản xạ hoảng sợ giơ tay đẩy ra nan vô tình đập thẳng vào mặt Tạ Nghiên Lâm “Đừng chạm vào tôi ”
Lực không nhẹ, khiến tay cô đau nhói một chút nan điều đó cũng khiến cô dần tỉnh táo hơn.
Đôi mắt mở to, cô cẩn thận ngẩng đầu nhìn kỹ dưới ánh trăng mờ. Rốt cuộc cũng nhận ra người trước mặt.
“Hội... hội trưởng?” – Cô giật mình kêu lên, đưa mắt nhìn quanh. Cảnh vật xung quanh khiến cô nhanh chóng nhận ra nan đây là bệnh viện.
Những gì xảy ra trước khi ngất dần ùa về trong ký ức.
Thì ra không phải là mơ. Chính Tạ Nghiên Lâm đã cứu cô. Hơn nữa còn đưa cô đến bệnh viện, và đến giờ vẫn đang ở bên cạnh chăm sóc.
Nghĩ đến chuyện mình vừa đối xử với anh như với kẻ xấu, lại còn đánh vào mặt anh...
Cố Kim Mộng lập tức cảm thấy hối lỗi. Cô vội vàng muốn xuống giường để xin lỗi, nhưng vừa mới cử động, đã bị Tạ Nghiên Lâm nhẹ nhàng che mắt lại.
“Đừng vội, để anh bật đèn.”
Ánh đèn bật sáng. Cố Kim Mộng chớp chớp mắt, hàng mi dài lướt nhẹ qua lòng bàn tay anh khiến tim người run lên như bị cào nhẹ.
Tạ Nghiên Lâm âm thầm siết chặt tay. Cảm giác này... thật ngứa, thật mềm.
Cố Kim Mộng vẫn còn ngơ ngác. Tạ Nghiên Lâm... đang sợ ánh sáng làm chói mắt cô sao?
Chờ cô thích ứng với ánh sáng, anh mới nhẹ nhàng rút tay về.
Thấy trán cô lấm tấm mồ hôi lạnh, nhớ lại khoảnh khắc cô hoảng loạn trong mơ, ánh mắt anh hiện lên sự lo lắng sâu sắc. Anh cầm lấy tay cô nan bàn tay vừa mới đánh vào mặt anh khi nãy nan hỏi nhỏ
“Có đau không? Vừa rồi... em gặp ác mộng à?”
“Không đaụ..” – Cô lí nhí trả lời, rồi cúi đầụ “Chỉ là... em vừa đánh trúng mặt anh.”
Tạ Nghiên Lâm vẫn giữ ánh mắt dịu dàng. Chính thái độ ôn tồn này khiến cô bỗng dưng thấy tủi thân, suýt bật khóc.
“Thật sự xin lỗi, hội trưởng.”
“Không sao, không đau chút nào.” – Anh khẽ cười, cúi đầu, nhẹ nhàng xoa tay cô. Khóe môi khẽ nhếch lên.
Nói thật lòng... bị cô đánh, anh lại cảm thấy vui.
Dù chỉ là một cái tát... nhưng đó là lần đầu tiên cô chủ động tiếp xúc với anh.
Hơn nữa, sau đó cô còn vì cảm thấy có lỗi mà không rút tay ra nan điều này với anh đã là cả một món quà.
Tạ Nghiên Lâm bấm chuông gọi bác sĩ. Sau khi đo nhiệt độ cho Cố Kim Mộng, bác sĩ thông báo
“Đã hạ sốt gần hết rồi, chỉ cần nghỉ ngơi thêm hai ngày là ổn.”
“Cảm ơn bác sĩ.” – Cố Kim Mộng đáp lễ, cảm thấy dễ chịu hơn nhiềụ
Chỉ là sốt nhẹ, cô nghĩ có thể xuất viện ngay. Dù sao phòng bệnh này vừa nhìn đã biết rất đắt tiền, ở thêm một ngày là thêm một khoản lớn.