Chương 35
Sau khi bác sĩ rời đi, cô nhìn Tạ Nghiên Lâm đầy cảm kích
“Hội trưởng, em...”
“Đến giờ em vẫn chưa chịu đổi cách gọi sao? Đã ở đây bao lâu rồi, Mộng Mộng vẫn gọi anh là ‘hội trưởng’, nghe thật xa cách.”
Tạ Nghiên Lâm cúi đầu, toàn thân toát ra vẻ buồn rầu
“Nếu em không muốn gặp anh, anh có thể không xuất hiện trước mặt em nữa.”
Mặc dù nói là như vậy, nhưng... anh lại chẳng có ý rời đi thật.
Cố Kim Mộng bỗng thấy tim mình siết lại.
Tạ Nghiên Lâm đã không chỉ một lần hỏi liệu cô có ghét anh không.
Cô biết, nếu bây giờ thẳng thắn nói mình không muốn tiếp xúc với anh nữa nan chính là đang đẩy anh đi khỏi cuộc đời cô, đúng như cốt truyện ban đầụ
Nhưng rõ ràng... anh đã cứu cô. Còn đưa cô đến bệnh viện. Nếu bây giờ cô thốt ra chữ "ghét", thì đúng là quá tàn nhẫn.
Hơn nữa, thực sự thì cô cũng không hề ghét anh.
Cô không giỏi nói dối. Cũng không muốn làm người khác tổn thương, nhất là khi thấy ánh mắt cô đơn của anh lúc này nan như một chú cún con bị bỏ rơi nan thì lại càng không nỡ.
Tạ Nghiên Lâm thấy cô do dự, ánh mắt càng tối lại. Anh đứng dậy, thấp giọng nói
“Vậy ra em vẫn ghét anh, anh nên đi thôi.”
Nói rồi xoay người bước đi, nhưng cố tình bước rất chậm.
Cố Kim Mộng hoảng hốt, lập tức giữ chặt vạt áo anh “Đợi đã ”
Anh khựng lại. “Vậy em có chịu gọi tên anh không?”
“Em...” – Cô ấp úng, nhất thời không biết trả lời thế nào.
Tạ Nghiên Lâm giả vờ bước tiếp.
Cố Kim Mộng luống cuống, bật thốt lên “Nghiên Lâm Tạ Nghiên Lâm ”
Vì lúng túng nên âm điệu mang theo chút run rẩy, như mềm mại quẩn quanh đầu lưỡi, vừa ngọt vừa ấm. Giọng nói ấy khiến người nghe không khỏi tê dại, lại càng muốn... trêu chọc thêm chút nữa.
Tạ Nghiên Lâm nghe xong, đôi mắt ánh lên ý cười, quay người lại nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang ửng đỏ của cô. Nhìn xuống đôi tai cũng đỏ bừng kia, anh khẽ cười
“Ừm, gọi đầy đủ nghe thật dễ thương.”
Anh dừng một chút, rồi đổi chủ đề rất tự nhiên
“Nếu em không ghét anh... vậy hai ngày tới cứ ở lại đây nghỉ ngơi. Anh chăm sóc cho em, được không?”
Cố Kim Mộng bị hỏi bất ngờ, chỉ ngơ ngác “... Hả?”
Tạ Nghiên Lâm trước mặt Cố Kim Mộng thì dịu dàng, nhưng thực chất lại rất bá đạo.
Cho dù cô đưa ra hàng trăm lý do để thuyết phục rằng mình không cần nghỉ ngơi thêm, thì cũng bị anh nhẹ nhàng nhưng cứng rắn gạt đi, không để cho cô có cơ hội phản kháng.
Đến cuối cùng, khi Cố Kim Mộng đồng ý ở lại nghỉ ngơi và để anh chăm sóc, cô vẫn chưa hiểu vì sao bản thân lại hồ đồ gật đầu như thế.
Nhưng vì thuốc khiến người mỏi mệt, sau khi rửa mặt xong, quần áo còn chưa kịp giặt, cô đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâụ
Trước khi hoàn toàn thiếp đi, cô mơ hồ thấy Tạ Nghiên Lâm lại mở cửa phòng bệnh, bước vào phía mình.
Chỉ là còn chưa kịp nhìn rõ, cô đã ngủ say mất rồi.
Sáng hôm saụ
Cố Kim Mộng tỉnh dậy trong trạng thái mơ màng. Dường như cô nghe thấy tiếng nước chảy nan lại phát ra từ trong nhà vệ sinh của phòng bệnh này.
Phòng bệnh VIP có nhà tắm riêng, nhưng trong phòng này ngoài cô ra thì đâu còn ai? Sao lại có tiếng động?
Cô hơi lo lắng, rón rén bước xuống giường, chậm rãi tiến về phía phòng vệ sinh.
Cánh cửa không đóng hẳn, qua khe hở có thể lờ mờ nhìn thấy một bóng người cao lớn đang cúi người.
Cố Kim Mộng cẩn thận đưa tay đẩy cửa ra, căng thẳng hỏi nhỏ “Ai... ai ở trong đó?”