⬅ Trước Tiếp ➡

"Em có mang quần áo cho chị không? Chị không có đồ để thay."
"À... không có..." Khương Dã nhất thời không phản ứng kịp, nhìn bộ đồ bệnh nhân trên người cô rồi vội nói
"Vậy em đi lấy liền cho chị, chị chờ một chút nhé "
Nhưng lời vừa dứt, Tạ Nghiên Lâm chẳng biết từ đâu đã cầm sẵn một bộ quần áo bước tới, đưa cho Cố Kim Mộng. Trên gương mặt anh vẫn là nụ cười dịu dàng đến mức khiến Khương Dã nghiến răng ken két.
"Mộng Mộng, anh có chuẩn bị sẵn đồ. Em mặc bộ này nhé?"
Bộ váy màu vàng nhạt trong tay anh, nhìn thôi cũng đã biết là hàng cao cấp. Quan trọng là... nó hợp với cô một cách kỳ lạ.
Cố Kim Mộng hơi bất ngờ. Sao Tạ Nghiên Lâm lại có sẵn nhiều đồ nữ thế?
Nhưng còn chưa kịp từ chối, Khương Dã đã bước lên, kéo nhẹ tay cô ra rồi nói thay
"Không cần, tôi sẽ mang đồ đến cho chị ấy."
"Nhưng nếu vậy chẳng phải để cô ấy phải chờ sao? Nếu cậu thật sự quan tâm, sao không chuẩn bị từ trước?"
Tạ Nghiên Lâm nói câu nào, là có châm chọc câu nấy.
Khương Dã giận muốn điên, chỉ muốn kéo chị mình đi ngay, nhưng biết rõ không thể để Cố Kim Mộng mặc đồ bệnh nhân ra ngoài, nên đành quay đầu hỏi
"Chị nói đi, chị muốn chờ em mang đồ tới hay mặc đồ anh ta đưa?"
Cố Kim Mộng "..."
Sao lại thành ra để cô lựa chọn?
Không đúng, vốn dĩ cô phải là người lựa chọn.
Đồ của nam chính thì tuyệt đối không thể nhận nữa. Cô vừa định nói sẽ chờ Khương Dã mang đồ tới, thì lại thấy ánh mắt Tạ Nghiên Lâm tràn đầy đau thương nhìn cô
"Mộng Mộng thật sự ghét anh đến vậy sao? Thà chờ còn hơn nhận đồ từ anh..."
Anh đúng là cái tên... trà xanh
Khương Dã dĩ nhiên cũng nhìn ra sự “giả vờ đáng thương” của Tạ Nghiên Lâm, nhưng chưa kịp vạch trần thì Cố Kim Mộng đã bị lay động.
Tạ Nghiên Lâm đã giúp cô quá nhiều, nếu còn cố tình từ chối thì cũng quá lạnh nhạt.
Lần đầu tiên, Cố Kim Mộng chủ động nhận lấy bộ quần áo từ tay anh, lí nhí nói
"Cảm ơn anh... em sẽ giặt sạch rồi trả lại."
"Cố Kim Mộng " Khương Dã tức đến muốn phát điên. "Không được nhận "
Tạ Nghiên Lâm liếc mắt ra hiệu, trợ lý lập tức bước tới ngăn Khương Dã, vừa đẩy ra vừa cười
"Cô Cố muốn thay đồ, chúng ta đàn ông nên ra ngoài chờ một lát."
"Ai bảo chị ấy thay? Đừng đẩy Tôi tự đi được "
Khương Dã hậm hực bước ra ngoài. Khi cửa phòng đóng lại, Khương Dã và Tạ Nghiên Lâm đứng hai bên như hai pho tượng canh cửa.
Khương Dã giận đến nỗi nói với Cố Kim Mộng vọng vào
"Bộ đồ đó bao nhiêu tiền? Còn tiền viện phí nữa, tôi trả "
"Không cần đâụ"
"Hai người chỉ là bạn bè, không trả là không đúng " Khương Dã quyết không để Tạ Nghiên Lâm có bất kỳ cơ hội nào dây dưa với chị gái mình.
"Tôi nói rồi là không cần."
Tạ Nghiên Lâm, khi không có mặt Cố Kim Mộng, trở lại vẻ lạnh lùng nghiêm nghị như thường. Anh chẳng nói thêm câu nào dư thừa.
Chỉ cần đứng yên đó, khí chất cao ngạo, khó gần như tỏa ra xung quanh khiến Khương Dã cảm thấy chính mình cứ như một đứa trẻ con đang gây sự.
Thật ra tâm trạng Tạ Nghiên Lâm lúc này rất tốt. Dù Khương Dã bất ngờ xuất hiện, phá vỡ khoảnh khắc giữa anh và Cố Kim Mộng, nhưng nhờ vậy mà cô lại thôi ý định bỏ trốn.
Bởi nếu vừa rồi bị cắt ngang muộn hơn một chút, có lẽ Cố Kim Mộng sẽ sợ hãi đến mức từ chối cả việc gặp lại anh.
Rốt cuộc... anh đã không kiềm được mà để lộ chút khao khát độc chiếm với cô.


⬅ Trước Tiếp ➡