Chương 40
Tạ Nghiên Lâm cụp mắt, trong ánh nhìn là sự đan xen giữa tiếc nuối và hài lòng.
Trong phòng, Cố Kim Mộng đã nhanh chóng thay xong váy.
Bộ váy vàng nhạt này vừa vặn đến bất ngờ, làm tôn lên làn da trắng mịn như ngọc của cô.
Cô thực sự rất thích bộ váy này, chỉ tiếc nan nó là của Tạ Nghiên Lâm.
Cô rõ ràng đã cố giữ khoảng cách với anh, vậy mà chẳng hiểu sao, càng ngày lại càng gần gũi hơn.
Chuyện đã xảy ra ở đoạn nào vậy?
Cô mở điện thoại. Như lời Khương Dã nói, có rất nhiều cuộc gọi nhỡ nan có lẽ vì trước đó máy tắt nguồn nên cô không nhận được tin nhắn hay cuộc gọi nào.
Không chỉ Khương Dã, còn có rất nhiều người trong đoàn phim cũng nhắn tin hỏi thăm.
Và trong đó... có cả Lâm Thời Sương.
Ngay lúc đó, tin nhắn của Lâm Thời Sương vừa hiện lên
Mộng Mộng, cậu khá hơn chưa? Gọi lại cho mình nhé, mình lo lắng chết đi được.
Chỉ đọc tin nhắn thì đúng là khiến người ta cảm động.
Nhưng Cố Kim Mộng không ngốc nan cô biết rõ hôm qua mình bị ngâm nước lâu đến vậy, hoàn toàn là vì Lâm Thời Sương cố ý hãm hại.
Hồi đại học, chỉ cần có ai khiến Lâm Thời Sương không vừa ý, cô ta nhất định sẽ âm thầm trả đũa.
Quả nhiên, ngay sau đó, Lâm Thời Sương lại tiếp tục nhắn tin
Nếu cậu thấy tin nhắn, giúp mình giải thích với Nghiên Lâm một chút được không? Mình thực sự không cố ý khiến cậu đổ bệnh đâu, là anh ấy hiểu lầm mình.
Thì ra... là vì Tạ Nghiên Lâm.
Cố Kim Mộng chợt nhớ lại nan trong nguyên tác hình như thật sự có một tình tiết như vậy.
Nữ chính vì bất mãn chuyện mình phải ngâm nước lâu khi quay phim nên sinh lòng oán hận, cố tình ngất đúng lúc Tạ Nghiên Lâm đến, làm anh tưởng nhầm là Lâm Thời Sương cố ý gây ra.
Vì vậy mà Tạ Nghiên Lâm bắt đầu ác cảm với Lâm Thời Sương, cho đến sau này mới hóa giải hiểu lầm.
Thật ra... tình huống hiện tại của cô cũng gần giống, chỉ khác một vài chi tiết.
Cố Kim Mộng tiện tay trả lời
"Tôi khá hơn rồi, cảm ơn."
Dù Lâm Thời Sương có thật sự cố ý hay không, thì chuyện giữa cô ta và Tạ Nghiên Lâm, vốn dĩ chẳng liên quan gì đến cô.
Nhận được tin trả lời, Lâm Thời Sương lập tức gọi điện lại.
Nhưng Cố Kim Mộng dứt khoát từ chối, rồi nhắn lại
"Tôi đang bận, không tiện nghe máy."
Nói xong, cô bắt đầu thu dọn đồ đạc. Vừa mở cửa phòng bệnh ra, cô khẽ gọi
"Tôi chuẩn bị xong rồi."
Nghe tiếng, cả Tạ Nghiên Lâm lẫn Khương Dã đều quay lại nhìn, lập tức sững sờ nan họ không nói nổi một lời.
Cố Kim Mộng rất hiếm khi mặc váy, đặc biệt là loại váy có màu sắc nổi bật như hôm nay.
Nhưng cũng chính màu sắc tươi sáng ấy lại càng tôn lên vẻ đẹp rạng rỡ của cô. Như thể khoảnh khắc cô xuất hiện, cả bệnh viện với mùi sát trùng nồng nặc cũng trở nên dịu nhẹ hơn, ấm áp hơn.
Cô nghiêng đầu, thấy hai người kia vẫn ngẩn ra chưa phản ứng, khẽ hỏi
"Hai người sao vậy?"
Giọng nói nhẹ nhàng của cô kéo họ trở về thực tại.
Tạ Nghiên Lâm chăm chú nhìn cô, ánh mắt sâu không thấy đáy, khát khao trong lòng cuộn trào như lửa cháy. Anh từng vô số lần tưởng tượng cảnh cô mặc đồ do chính tay mình chuẩn bị nan giờ phút này, giấc mộng ấy đã thành hiện thực.
Cảm giác đó giống như một phần của anh đã hòa vào thế giới của cô, để lại dấu ấn trong từng khoảnh khắc thường nhật.
Trong đầu anh thoáng qua một ý nghĩ u tối nhưng rõ ràng Sớm muộn gì, Cố Kim Mộng cũng sẽ trở thành vợ anh nan người không thể tách rời khỏi anh.