⬅ Trước Tiếp ➡

Cố Kim Mộng cố hít mũi một cái, bước vào một tiệm bánh ngọt, mua một chiếc bánh kem nhỏ, định tìm khách sạn gần đó nghỉ lại.
Bất ngờ, cơn mưa ào ào trút xuống, nước lớn xối ướt cả phố.
Cô không mang dù, vừa định quay lại trốn mưa tɾong tiệm, thì một người đàn ông lạ vội vàng va phải cô. Bánh kem và bó hoa trên tay cô rơi xuống đất, bị giẫm lên không thương tiếc. Người nọ chẳng thèm quay đầu lại, tiếp tục lao về phía trước.
Cô cúi xuống, tay run run nhặt bó hoa đã nát.
Đây là hoa do người tɾong đoàn phim tặng cô.
Cô vốn định tặng lại cho mẹ. Nhưng cuối cùng, đến bản thân còn chẳng giữ nổi.
Cô nhìn chằm chằm vào bó hoa bị giẫm bẹp, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Bị ép đính hôn với một người xa lạ nan cô không khóc.
Không được ăn tối nan cô cũng không khóc.
Bị mưa xối ướt từ đầu đến chân nan vẫn không khóc.
Chỉ vì một bó hoa dại không đáng tiền bị dẫm nát, mà cô bật khóc như một con chó nhỏ lang thang bị bỏ rơi.
Giữa cơn mưa tầm tã, một đôi g͙iày nam xuấthiện trước mặt cô, cùng lúc, mưa ngừng rơi lên người cô.
Cô chớp mắt, vừa ngơ ngác vừa mờ nước mắt nan một người đàn ông đang ngồi xổm trước mặt cô, giọng anh dịu dàng đến nghẹn lòng
“Mộng Mộng.”
Là Tạ Nghiên Lâm.
Gương mặt điển trai lạnh lùng kia giờ đây lại đầy lo lắng và thương xót. Anh cúi người ôm lấy cô, nghiêng người che mưa cho cô, sợ dù chỉ một giọt mưa chạm vào cô.
Nhưng cô thì đã ướt sũng từ đầu đến chân.
Vậy mà, lần đầu tiên đối diện với anh, Cố Kim Mộng lại không thấy sợ. Không trốn tránh, không cảnh giác.
Tất cả những tủi thân tích tụ bấy lâu như vỡ òa. Nước mắt càng rơi dữ dội.
Cô như tìm thấy nơi duy nhất có thể dựa vào, vừa nức nở vừa lắp bắp nói
“Tạ… Tạ Nghiên Lâm, hoa… hoa bị giẫm nát rồi… bánh kem cũng không còn…”
Nghe cô khóc, Tạ Nghiên Lâm gần như hoảng hốt. Giọng anh lúng túng, đầy xót xa
“Không sao đâu, hoa thì mình sẽ sửa lại, bánh kem có thể mua lại. Mua bao nhiêu cũng được, em muốn bao nhiêu cũng có.”
Anh thật sự muốn mua toàn bộ tiệm bánh mang về cho cô.
Nhưng lúc này, nhìn thấy cô ướt như chuột lột, Tạ Nghiên Lâm không nói thêm lời nào, chỉ nhanh chóng nhận lấy bó hoa và bánh kem, che chắn cho cô chạy đến chiếc xe đỗ bên đường.
Trời đã sang thu, đêm xuống càng lạnh, bị dầm mưa dễ cảm lạnh lắm.
Anh vừa đưa cô vào xe, vừa bật điều hòa sưởi, lấy khăn khô nhẹ nhàng lau tóc cho cô.
Tay anh vụng về nhưng dịu dàng, nhẹ đến mức sợ làm cô đaụ
“Em có lạnh không? Để anh đưa em về nhà nhé.”
“Không cần về nhà ”
Cô phản ứng the0 bản năng, rồi như nhận ra mình lỡ lời, liền mím môi, giọng nhỏ đi
“Anh cứ đưa em tới khách sạn gần đây là được, em không muốn về nhà.”
Tạ Nghiên Lâm nhíu mày
“Có chuyện gì xảy ra sao?”
Cố Kim Mộng mím môi, không đáp. Cô nhanh chóng thu lại sự yếu đuối ban nãy, bắt đầu trách bản thân nan tại sao lại để anh thấy mình như vậy?
Cô đã cố gắng giữ khoảng cách, nhưng giờ lại vô tình để mình tỏ ra đáng thương trước mặt nam chính.
Không trách được tại sao tɾong truyện gốc, cô luôn bị gán mác "nữ phụ độc ác" nan luôn xuấthiện đúng lúc nam chính yếu lòng, rồi từ từ chen vào đời anh ấy.
Nhưng ánh mắt lo lắng của Tạ Nghiên Lâm làm tim cô siết chặt.
Cô chỉ khẽ lắc đầu
“Không có gì đâụ Cảm ơn anh đã giúp em.”


⬅ Trước Tiếp ➡