Chương 45
“Ăn cơm đi đã, Mộng Mộng. Em bận cả ngày rồi, chắc cũng đói rồi?”
Ăn uống gì nổi tɾong tình cảnh này?
Cô biết rõ, sau đây chắc chắn là màn “thuyết phục” dài lê thê.
Cố Kim Mộng siết tay, lấy hết dũng khí đứng lên. Mặc ánh mắt giận dữ từ ba dượng, cô cố tỏ ra bình thản, nói
“Cháu xin lỗi, cháu còn có việc, xin phép đi trước.”
Nói xong, cô cầm bó hoa, xoay người rời khỏi đó mà không cho ai cơ hội ngăn lại.
Cô chỉ vừa bước đi chưa lâu, đã nghe tiếng mẹ gọi từ sau lưng
“Mộng Mộng Chờ mẹ một chút ”
Nghe giọng mẹ, cô khựng lại.
Bạch Thục Lan bước đến, nhìn cô với ánh mắt dịu dàng nhưng trách móc
“Mộng Mộng, chuyện gì vậy con? Mẹ chưa bao giờ thấy con phản nghịch như thế. Về nhà rồi nhớ xin lỗi ba được không?”
“Vậy mẹ đến đây chỉ để nói chuyện này sao?”
Cố Kim Mộng nhìn bà bằng ánh mắt đầy thất vọng, tɾong giọng nói không còn chút hy vọng nào. Cô khẽ nói
“Con còn chưa ăn gì.”
Đã tám giờ tối, cô chưa có một miếng cơm tɾong bụng.
Ngay cả người đàn ông mới gặp mặt còn nhớ hỏi cô có đói không. Còn mẹ cô – người biết rõ con mình chưa ăn – lại không nói nửa lời, chỉ quan tâm đến việc ép cô chấp nhận chuyện đính hôn.
Bạch Thục Lan không hiểu ý cô, chau mày nói
“Về nhà rồi ăn, được không? Nhưng mà con không thể nói những lời khiến cả nhà mất mặt như vậy.”
“Vậy nếu con nói, con thật sự không muốn đính hôn, thì sao?”
“Mộng Mộng ”
Bạch Thục Lan bắt đầu tức giận
“Hôm nay con làm sao thế? Sao lại không nghe lời như vậy?”
“Trong mắt mẹ, việc không muốn cưới người mình không quen là không biết nghe lời sao?”
“Không quen thì mới sắp xếp cho hai đứa gặp mặt tìm hiểu chứ. Bắc Cảnh gia thế tốt, tính cách tốt, ngoại hình cũng tốt. Con còn chê gì nữa?”
“Con chê là vì mẹ chưa bao giờ coi con là một con người có cảm xúc ”
Cuối cùng Cố Kim Mộng cũng không nhịn được nữa, bật khóc
“Các người nói đính hôn là con phải đính hôn. Chưa từng hỏi con có đồng ý hay không. Mẹ à, mẹ chưa từng yêu con ”
“Mẹ yêu chỉ mỗi dượng và em trai. Còn con... con không muốn yêu mẹ nữa ”
Câu cuối cùng là câu tàn nhẫn nhất cô từng nói ra với mẹ. Ngây thơ, nhưng đầy đau đớn.
Bạch Thục Lan sững người.
Khi bà kịp định thần lại thì Cố Kim Mộng đã quay lưng đi xa.
Bà chỉ biết đứng đó gọi với the0 tɾong vô vọng
“Nhưng nếu con không đồng ý, ba con sẽ tìm cách ép buộc con ”
Bước chân Cố Kim Mộng khựng lại, rồi cô càng bước nhanh hơn, muốn rời khỏi nơi đó thật nhanh.
Bạch Thục Lan nói không sai nan nếu cô không đồng ý, ba dượng Khương chắc chắn sẽ có đủ mọi cách để ép buộc.
Giống như những gì cô từng thấy tɾong giấc mơ rõ ràng cô không hề muốn tiếp cận Tạ Nghiên Lâm tɾong buổi tiệc, nhưng vẫn bị ép đến gần, thậm chí còn bị chuốc thuốc.
Lần này cô còn dám công khai phản kháng ba dượng, chắc chắn ông ta sẽ nổi giận lôi đình, dùng mọi thủ đoạn để ép cô cúi đầụ
Cố Kim Mộng lang thang không mục tiêu giữa phố phường đông đúc. Điện thoại tɾong túi cứ rung liên tục vì những cuộc gọi tới nan người gọi không phải là Bạch Thục Lan thì cũng là Khương Dã, ai cũng hỏi cô đang ở đâụ
Cô nhấn nút tắt máy, nhìn lên thành phố rực rỡ ánh đèn, ánh mắt dần trở nên trống rỗng.
Cô còn có thể đi đâu được nữa?
Cô không còn nhà để về.
Sống mũi cay xè, hốc mắt nóng rát nan nhưng chưa kịp khóc, bụng cô lại réo lên từng cơn đói cồn cào.