⬅ Trước Tiếp ➡

Lâm Thời Sương nhanh chóng bước tới, tɾong lòng giận đến phát điên, nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ mặt dịu dàng, mỉm cười nói
“Thì ra Mộng Mộng ở đây à, khuya rồi còn ăn đồ ngọt, không sợ ảnh hưởng đến làn da sao?”
Tạ Nghiên Lâm nhíu mày hỏi
“Cô vào bằng cách nào?”
Anh nhìn quản gia đang đứng phía sau, gương mặt hơi khó xử. Có lẽ là ba mẹ anh đã cho phép.
Dù họ không ở đây, nhưng vẫn có tiếng nói tɾong nhà.
Trước đây, Lâm Thời Sương từng chủ động tiếp cận họ, không biết đã nói gì mà lần này lại được cho phép vào.
Nhận thấy sự lạnh nhạt tɾong lời nói của anh, Lâm Thời Sương biết nếu mình không tranh thủ cơ hội này để giải thích, thì Tạ Nghiên Lâm sẽ mãi hiểu lầm cô ta.
“Nghiên Lâm, em đến là để giải thích. Hôm đó thật sự không phải em cố ý làm Mộng Mộng ngã xuống nước. Em không phải loại người như vậy.”
Nói rồi cô ta nhìn về phía Cố Kim Mộng, định kéo tay cô, làm ra vẻ đáng thương
“Vừa hay cậu có mặt, giúp giải thích với anh ấy được không?”
“Giải thích?” Cố Kim Mộng nhíu mày, không hiểu cô ta đang nói gì.
Chuyện đó xảy ra cũng đã lâu rồi, cô gần như sắp quên.
Huống hồ, đúng là do Lâm Thời Sương cố tình khiến cô phải ngâm mình dưới ao nước suốt hai ngày, dẫn đến sốt cao ngất xỉụ
Từ đầu đến giờ cô còn chưa nghe được một câu xin lỗi nghiêm túc nào.
Cô không muốn so đo nữa, nhưng điều đó không có nghĩa cô sẽ nhảy vào cuộc tranh chấp giữa hai người họ.
Không thì khác gì cô biến thành nữ phụ phá hoại?
Lâm Thời Sương liền nắm lấy tay cô, thúc giục
“Đúng rồi, giúp tớ giải thích chút đi, được không?”
“Tôi...” Cố Kim Mộng vừa định từ chối thì Tạ Nghiên Lâm bỗng lạnh lùng lên tiếng
“Buông tay cô ấy ra.”
Tay Lâm Thời Sương run lên, quay đầu lại, đối diện với ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ của Tạ Nghiên Lâm.
Nếu còn không buông, anh có thể lập tức đuổi cô ta ra ngoài.
Thậm chí không dừng lại ở đó.
Lâm Thời Sương buộc phải thả tay ra, ánh mắt đẫm nước nhìn anh
“Nghiên Lâm, chúng ta nói chuyện một chút, được không?”
Tạ Nghiên Lâm chẳng buồn nói thêm gì, lạnh nhạt ra lệnh
“Tiễn khách.”
Quản gia lập tức bước lên để mời cô ta rời khỏi.
Nhưng Lâm Thời Sương vừa nhìn thấy Tạ Nghiên Lâm đã phải khó khăn lắm mới tiếp cận được, làm sao chịu rời đi?
“Em không đi Trừ khi anh chịu nghe em giải thích ”
Sắc mặt Tạ Nghiên Lâm lạnh đến cực điểm, nhưng ánh mắt lướt qua Cố Kim Mộng đang ngẩn người ôm chiếc bánh kem, anh lập tức thu lại vẻ lạnh lùng.
Không thể dọa đến cô.
Thấy cô ăn cũng gần xong rồi, chỉ còn chưa đụng đến bánh kem, anh dịu dàng nói
“Khuya rồi, Mộng Mộng lên phòng nghỉ ngơi trước nhé. Mang the0 bánh kem nữa.”
Giọng nói ấy, giống như đang dỗ dành trẻ con, ngập tràn cưng chiềụ
Quản gia bước đến bên cô nói nhỏ
“Cố tiểu thư, mời the0 tôi lên lầụ”
Cố Kim Mộng đứng dậy đầy nghi hoặc. Không phải bảo cô về sao? Vẫn để cô ở lại à?
Không sợ nữ chính đau lòng sao?
Hay là... đang cố tình lợi dụng͟͟ cô để kích thích Lâm Thời Sương?
Đầu cô đầy rẫy kịch bản cẩu huyết, cũng chẳng thể trách được nan vì những gì đang diễn ra trước mắt, thật sự giống y như truyện gốc cô từng mơ thấy.
Lâm Thời Sương phản ứng càng lúc càng dữ dội
“Cô ấy ở lại đây sao?”
Tạ Nghiên Lâm không thèm nhìn cô ta, chỉ nhàn nhạt nói với quản gia
“Dẫn Mộng Mộng lên phòng.”
Quản gia lập tức cầm lấy chiếc bánh kem, làm động tác mời cô đi trước.
ngoan ngoãn the0 sau quản gia lên lầụ


⬅ Trước Tiếp ➡