⬅ Trước Tiếp ➡

Rời khỏi phòng ăn, Cố Kim Mộng không còn nhìn thấy bên tɾong đang xảy ra chuyện gì, nhưng từ xa vẫn có thể lờ mờ nghe thấy giọng nói đầy đau khổ của Lâm Thời Sương
“Nghiên Lâm, anh có phải thật sự ċһán ghét em rồi không, em...”
Câu sau đã bị khoảng cách kéo giãn làm mất hẳn.
Cố Kim Mộng khẽ thở dài một hơi. Thật ra cô không hề quan tâm chuyện hai người họ có giải quyết được hiểu lầm hay không. Cô chỉ hy vọng, sau này đừng ai quay lại đổ hết mọi chuyện lên đầu cô, cho rằng cô là người chia rẽ họ, là kẻ độc ác phá hoại tình cảm của họ.
Vì tɾong cốt truyện mà cô từng thấy, đúng là như vậy.
Cô chỉ mong Tạ Nghiên Lâm có thể tiếp tục là một người tốt, như hiện tại.
Quản gia dẫn cô lên tầng hai, đến một căn phòng khách và giới thiệu
“Phòng này là căn gần nhất với phòng của tiên sinh. Nếu có việc gì không gọi được chúng tôi, cô có thể trực tiếp tìm tiên sinh.”
“Nhưng phòng này không có nhà tắm riêng, nếu cô muốn rửa mặt hay tắm, thì nhà tắm ở phía cuối hành lang bên trái.”
Rồi ông ấy chỉ vào một cánh cửa khác gần đó
“Phòng kia là phòng tiên sinh không cho bất kỳ ai bước vào. Mong cô đừng đi nhầm.”
“À... vâng ạ. Cảm ơn chú.” Cố Kim Mộng hơi hoa mắt vì bị đưa đi vòng vèo.
Tòa nhà này thật sự quá lớn, mới đi một lúc mà cô đã không phân biệt được phương hướng nữa. Cảm giác như nếu là trộm lẻn vào đây, chắc cũng sẽ... lạc đường.
Sau khi quản gia rời đi, Cố Kim Mộng lại ăn thêm hai muỗng bánh kem nhỏ, rồi quyết định để phần còn lại lại cho ngày mai.
Cô vốn không ăn nhiều vào buổi tối để giữ dáng, nhưng với đồ ngọt thì chỉ cần ăn vừa đủ, vẫn có thể kiểm soát được.
Phòng khách được bố trí rất đẹp và ấm áp, khiến cô nhanh chóng xua tan cảm giác xa lạ. Thu dọn sơ qua đồ cá nhân, cô cầm lấy bộ đồ vệ sinh cá nhân mà quản gia đã chuẩn bị rồi đi rửa mặt.
Cùng lúc đó, ở tɾong phòng ăn.
Tạ Nghiên Lâm ánh mắt lạnh như băng. Lúc Lâm Thời Sương vẫn đang cố gắng "giải thích", tɾong đầu anh lại chỉ nghĩ đến một chuyện nan đêm nay Mộng Mộng có thể ngủ ngon hay không.
Anh bảo Cố Kim Mộng lên lầu trước, không phải vì muốn cho Lâm Thời Sương cơ hội, mà là sợ cô bị ảnh hưởng, ăn cũng không ngon, ngay cả bánh kem cũng chẳng muốn đụng.
Loại chuyện nhỏ nhặt này, tuyệt đối không thể tiếp tục làm xáo trộn tâm trạng của cô.
“Cho nên, Nghiên Lâm, anh tin em không?”
Nghe thấy câu hỏi đầy mong chờ của Lâm Thời Sương, cuối cùng Tạ Nghiên Lâm mới đưa ánh mắt trở về, nhìn vào đôi mắt long lanh của cô ta.
Anh bật cười, lạnh lùng nói
“Có vẻ như em đã hiểu sai rồi. Em là người như thế nào, tôi h0àn toàn không quan tâm. Không cần hao tâm tổn sức giải thích với tôi nan tôi không hứng thú.”
Lâm Thời Sương như bị rơi xuống vực sâụ Cô ta thà rằng Tạ Nghiên Lâm tức giận, còn hơn là thấy anh lạnh nhạt như bây giờ.
Vì tức giận nghĩa là còn có quan tâm, còn lạnh nhạt... thì có nghĩa là cô ta chưa bao giờ có chút vị trí nào tɾong lòng anh.
“Nghiên Lâm, em...” Cô ta định nói gì đó, nhưng anh lạnh lùng cắt ngang
“Đừng gọi tôi thân mật như vậy.”
Gọi anh như thế, người ngoài không biết còn tưởng hai người thân thiết đến mức nào.
Không trách được vì sao Mộng Mộng lại hiểu lầm rằng họ có quan hệ.
Lâm Thời Sương bị đả kích quá lớn, cả người lảo đảo, gương mặt trắng bệch. Nhìn Tạ Nghiên Lâm bằng ánh mắt tuyệt vọng, giọng khàn đặc


⬅ Trước Tiếp ➡