Chương 54
“Chẳng lẽ... anh không phải vì hiểu lầm em hại Cố Kim Mộng mới không muốn gặp em sao?”
Nhắc đến chuyện này, ánh mắt của Tạ Nghiên Lâm lạnh xuống một bậc.
Việc cô ta bắt nạt Cố Kim Mộng, đương nhiên không thể dễ dàng bỏ qua. Nhưng anh cũng sẽ không nói rõ ra.
Vì nếu nói ra, cô ta sẽ đổ hết thù hận lên người Mộng Mộng. Anh muốn bảo vệ cô, thì tuyệt đối không thể để Lâm Thời Sương nghĩ rằng cô là người đứng sau mọi chuyện.
Giọng Tạ Nghiên Lâm lạnh như băng
“Không phải. Nếu một ngày nào đó tôi ra tay với nhà họ Lâm, thì chắc chắn là vì các người đã đụng đến ranh giới của tôi.”
“Cho nên tốt nhất em nên sống cho tử tế, đừng gây chuyện khiến tôi phiền lòng. Nếu không, tôi sẽ không nương tay.”
“Tiễn khách.”
Lâm Thời Sương bị đuổi khỏi nhà.
Đứng trước cổng lớn nhà họ Tạ, cả người cô run lên vì lạnh.
Cảnh cáo của Tạ Nghiên Lâm có ý gì? Chẳng lẽ... thật sự không phải vì Cố Kim Mộng nên anh mới ghét cô ta?
Chỉ đơn giản là anh... không thích cô ta?
Nghĩ đến ánh mắt lạnh lẽo, vô cảm kia, trái tim Lâm Thời Sương đau đớn đến nỗi không chịu nổi.
Cô ta không tin, thật sự không tin mọi thứ giữa họ đã hết. Cô đã thích Tạ Nghiên Lâm lâu như vậy, làm sao có thể dễ dàng từ bỏ?
Nhớ đến việc Cố Kim Mộng được ở lại bên cạnh Tạ Nghiên Lâm, cô ta như bừng tỉnh.
Chẳng lẽ... Tạ Nghiên Lâm thích kiểu ngoan ngoãn? Bởi vì ngoan ngoãn nên mới không thấy phiền?
Vậy thì được, cô ta cũng có thể làm được.
Cô cũng có thể trở thành một “tiểu bạch liên” như Cố Kim Mộng
Lúc này “tiểu bạch liên hoa” Cố Kim Mộng vừa rửa mặt xong, đi ra khỏi nhà tắm.
Vừa ra khỏi cửa, cô sững người.
Phòng mình... nằm ở đâu cơ?
Tòa nhà này thật sự quá lớn. Lúc đi rửa mặt, cô tiện tay đóng cửa phòng lại. Đường hành lang quanh co khúc khuỷu, giờ ra đến nơi thì... h0àn toàn không nhớ nổi đường về.
Sớm biết thế đã không đóng cửa.
Cô đành dựa vào trí nhớ để lần mò về phòng.
Nhưng không biết vì đã khuya hay vì nơi này vốn ít người, mà cả tầng không hề có ai qua lại. Giá như có ai để hỏi thì tốt biết bao.
Quẹo qua một khúc rẽ, cô mơ hồ cảm thấy phòng mình ở hướng này, vội vàng đi nhanh về phía đó.
Nhưng khi đứng trước cánh cửa đang đóng chặt, cô lại do dự.
Quản gia từng nói có một căn phòng không được phép bước vào. Nếu cô lỡ tay mở nhầm, liệu có bị xem là vô lễ không?
Cố Kim Mộng đứng đó do dự một lúc, rồi nghĩ nan thôi thì mở nhẹ một khe, nếu không phải phòng của mình thì lập tức đóng lại là được.
Hơn nữa, nếu là phòng cấm thật sự, chắc người ta đã khóa cửa rồi.
Cố Kim Mộng nhẹ nhàng đặt tay lên tay nắm cửa, từ từ xoay nó lại.
Ngay khi cánh cửa hé ra một khe nhỏ, cô còn chưa kịp nhìn xem bên tɾong có đúng là phòng mình hay không thì một bàn tay lớn bỗng nhiên đưa tới, vững vàng phủ lên tay cô, như thể bao bọc lấy nó.
Ngay sau đó, sau lưng cô truyền đến một luồng hơi ấm ma͙nh mẽ, cả một bóng người cao lớn cúi xuống, h0àn toàn bao trùm lấy cô.
Áp lực quen thuộc lại ập tới, khiến Cố Kim Mộng the0 bản năng khẽ run lên. Rồi cô nghe thấy bên tai vang lên giọng nói quen thuộc, có phần hoảng hốt nhưng lại đầy hứng khởi
“Mộng Mộng, phòng này không thể mở đâụ”
Đó là giọng của Tạ Nghiên Lâm.
Cố Kim Mộng quay đầu lại, thấy anh đang đứng ngay phía sau mình.