Trần gia tuy rằng nhận nuôi Trần Ái Trạch, nhưng Trần Ái Trạch còn sống thì Trần gia bọn họ mới được xem như nhà mẹ đẻ của Trần Ái Trạch. Hiện giờ Trần Ái Trạch đã mất, Lâm Kiến Quốc lại chỉ mới đến Trần gia lần thứ hai, hai bên đều lạ lẫm. Nếu kêu Lâm Kiến Quốc là con rể, mẹ Trần lại sợ Lâm Kiến Quốc chê cười bà mặt dày.
“Mẹ, Ái Trạch gọi người là mẹ, mẹ cũng chính là mẹ của con, bà ngoại của Dương Dương. Mẹ cứ gọi con là Kiến Quốc. Cảm ơn mẹ.” Lâm Kiến Quốc thật sự rất đói bụng, do dự một chút, liền nhận chén. Anh lùa ba cái liền ăn hết một chén cơm, làm Trần Bảo Quốc nhìn đến trợn mắt há mồm.
Là một chén cơm như nhau, sao Lâm Kiến Quốc lùa hai ba cái liền ăn xong rồi?
Mẹ Trần nhìn tình huống này, ghé vào bên tai Trần Ái Ân hỏi “Cơm còn đủ không?”
Trần Ái Ân không rõ lắm lượng cơm của Lâm Kiến Quốc “Hay là, con vào nấu thêm một chút?”
“Đi đi.”
Được Trần mẹ phê chuẩn, Trần Ái Ân dứt khoát rửa sạch mấy củ khoai tây, cắt đôi cắt ba rồi đổ nước vào, thêm chút muối nấu lên. Chờ khoai tây chín, Trần Ái Ân lại cắt một mâm rau ngâm nhà mình tự muối, đem đến trước mặt Lâm Kiến Quốc “Không kịp chuẩn bị gì, anh ăn tạm đi.”
Lâm Kiến Quốc sờ sờ mũi, anh cứ có cảm giác cô em vợ Trần Ái Ân này thái độ hình như có chút là lạ, giống quả ớt cay nhỏ. Không tính lần trước tới, hôm nay anh mới lần đầu gặp mặt Trần Ái Ân, anh đắc tội với cô lúc nào?
Chờ Lâm Kiến Quốc ăn uống no đủ, Trần Ái Ân mới đem Dương Dương thả vào lòng ngực Lâm Kiến Quốc “Dương Dương.”
Trong lòng ngực mềm mại, cảm giác đứa nhỏ yếu ớt như không xương làm cho một đại nam nhân như Lâm Kiến Quốc tức khắc có loại cảm giác quẫn bách, chân tay luống cuống. Em bé mềm như vậy sao, có khi nào lỡ ôm một cái liền bị thương?
Dương Dương không thoải mái mà xoắn thân mình, móng vuốt nhỏ ú thịt vẫn luôn tự cào cào mặt mình, ngọ nguậy giống như sâu lông, thực nhanh cu cầu liền kêu lên i i nha nha.
Trần Ái Ân nhấp nhấp miệng, không thể không tiến lên “Em bé không thể bế như vậy được, anh ôm thế kia, Dương Dương sẽ không thoải mái. Dùng tay đỡ lấy cổ bé, nâng mông nhỏ của nó lên, như thế. Cánh tay anh banh lên cứng còng như vậy làm gì, thả lỏng. Anh cứ cứng nhắc như thế, Dương Dương không khóc là đã cho anh mặt mũi rồi đấy.”
Nói rồi Trần Ái Ân cũng không khách khí, hướng cẳng tay Lâm Kiến Quốc đập “bép bép” hai cái.
Hai phát tát tay đột ngột này khiển những người trong phòng, dĩ nhiên là trừ em bé Dương Dương ngây thơ vô tri và cô gái vừa ra tay đánh người, đều ngẩn ra.
Nhưng cũng may sau khi ăn hai cái đánh, Lâm Kiến Quốc ít nhất cũng học được làm thế nào để ôm ôm Dương Dương, thả lỏng cơ thể “Đây là con trai con… Lâm Hướng Dương?”
Trần gia một nhà bốn người đưa mắt nhìn nhau, kỳ thật những lời này bốn người họ cũng rất muốn hỏi đó Dương Dương rốt cuộc là con ai?
Ba Trần nhịn không được lấy ống điếu bằng trúc ra, nhét thuốc lá vào châm “Ông già này liền ỷ vào lớn tuổi mà gọi anh một tiếng Kiến Quốc. Kiến Quốc à, Dương Dương cùng anh và… Ái Trạch là chuyện như thế nào?”
Vị quân tẩu đưa Dương Dương tới kia nói chuyện rất không rõ ràng. Một lúc thì nói Dương Dương không phải con của Kiến Quốc, một lúc lại bảo Ái Trạch muốn Kiến Quốc cưới Ái Ân. Người làm ba như ông, vì chuyện này mà tóc rụng không ít.
Hôm nay khó khăn lắm mới gặp được chính chủ Lâm Kiến Quốc , ba Trần nhất định phải hỏi cho rõ ràng.
Lâm Kiến Quốc trầm mặc một chút “Kỳ thật thời điểm Ái Trạch mang thai Dương Dương, thân thể đã không tốt. Lúc sinh thì bị hoảng loạn, lại chảy máu quá nhiều, không cứu thể cứu kịp.”