Trần ba gõ gõ ống điếu “Người phụ nữ lần trước đưa Dương Dương tới có nói Dương Dương không phải là con ruột anh, chuyện này là thế nào? Con bé Ái Trạch tuy rằng không phải do tôi sinh ra,nhưng con tôi nuôi tôi rõ, nó tuyệt đối không có khả năng làm có lỗi chuyện với anh. Vậy thì vì sao lại có người đồn đại là Dương Dương không phải con anh ?”
Trần Ái Trạch qua đời khiến ba Trần thương tâm thật lâu, vài đêm không ngủ được.
Càng làm cho ông đau lòng cùng không tiếp thu được chính là, đứa cháu ngoại Dương Dương này sinh ra lại bị người ta hoài nghi, nói không phải con ruột của con rể lớn nhà ông. Như vậy khác nào nói, đứa con gái lớn ông nuôi bao lâu nay nhân lúc Lâm Kiến Quốc đi làm nhiệm vụ mà hồng hạnh xuất tường, cho Lâm Kiến Quốc đeo nón xanh?
Loại sự tình này, ở nông thôn bọn họ là đàn ông đều không thể nhịn, vậy thì làm sao Lâm Kiến Quốc có thể cam lòng chi tiền nuôi con của gã đàn ông khác đúng không?
Nhưng nếu thân thế Dương Dương không có vấn đề, thì sao người phụ nữ đưa Dương Dương tới lại truyền ra tin đồn xúc phạm người khác như vậy? Loại tin đồn động chạm này, dù Lâm Kiến Quốc không vì chính mình, thì cũng nên vì Ái Trạch và Dương Dương mà quan tâm một chút chứ?
Người nhà họ Trần một bụng nghi hoặc, hôm nay khó có được gặp Lâm Kiến Quốc, liền cấp thiết mà đem mấy vấn đề này đều giải quyết cho triệt để rõ ràng.
Lâm Kiến Quốc nhéo nhéo tay nhỏ mum múp thịt của Dương Dương “Chuyện này con cũng là lúc sau mới biết. Ba, ba yên tâm, hiện tại đã không còn ai dám buôn chuyện của Dương Dương nữa rồi. Dương Dương chính là con ruột con, không sai được. Trong khoảng thời gian này, thật vất vả mọi người giúp con chăm sóc Dương Dương.”
Anh có thể thấy được, dù đã nghe những lời đồn đại đó, người Trần gia vẫn đối xử cực kỳ tốt với Dương Dương. Nếu không, làm sao nuôi được ra đứa nhỏ Dương Dương song cằm chứ.
Lại nhớ đến mấy đứa nhỏ ở trong quân khu, so ra đều không được nuôi tốt bằng Dương Dương đâụ
Nhìn thấy Dương Dương như vậy, Lâm Kiến Quốc một hơi thở dài nhẹ nhõm. Xem ra lúc trước anh vội vàng đưa ra quyết định là chính xác.
Nếu là Dương Dương xảy ra chuyện gì, anh thật sự không còn mặt mũi nào gặp hai người kia.
“Di nha.” Trong lúc Lâm Kiến Quốc suy nghĩ thất thần, kiên nhẫn của Dương Dương tuyên cáo phá sản. Cu cậu anh anh không ngừng, như thế nào cũng không chịu để cho Lâm Kiến Quốc ôm tiếp.
“Anh, đem Dương Dương ôm lại đây.”
“Tự mày tới mà ôm.” Con bé này không sợ, chứ hắn nhìn thấy Lâm Kiến Quốc trong lòng đã phát hoảng, “Mày vừa rồi…” Trần Bảo Quốc làm một động tác tát tay, “Hung dữ như vậy, tự mình lại ôm đi.”
“Oa ” Dương Dương chịu không nổi, mặt đỏ lên, cất giọng khóc đến đặc biệt thảm.
Cơ thể Lâm Kiến Quốc lại một lần nữa cứng đờ “Sao vậy, sao mà nó khóc rồi, giờ phải dỗ thế nào?” Hỏi xong, Lâm Kiến Quốc đã mồ hôi đầy trán.
“Đưa cho mẹ.” Trần mẹ tiếp nhận Dương Dương từ tay Lâm Kiến Quốc, lập tức đem đứa bé chuyển tới trong ngực Trần Ái Ân.
Lâm Kiến Quốc đặc biệt muốn hỏi một câu, Dương Dương khóc, mẹ Trần không dỗ sao?
Ai ngờ được, đứa nhỏ Dương Dương mới vừa trong ngực anh còn oa oa khóc lớn, vừa đến tay Trần Ái Ân, tiếng khóc liền im bặp. Chỉ chớp mắt, Dương Dương đã “i i a a” trò chuyện không biết trời đất với Trần Ái Ân rồi.
Trần mẹ cười giải thích với Lâm Kiến Quốc “Dương Dương tương đối thích dì nhỏ, vừa khóc lên, ngoài con bé nhà ta ra ai cũng đều không dỗ được.”
Lâm Kiến Quốc nói “Vậy hẳn là do Ái Ân tốt với Dương Dương lắm, nên Dương Dương mới có thể thích Ái Ân như vậy.”