⬅ Trước Tiếp ➡
Về đến phòng, cô khóa trái cửa, ôm sách chui vào chăn nằm xuống, Sầm Tuế chỉ nghe thấy tiếng trái tim mình không ngừng đập lên rất nhanh.
Cô vô cùng căng thẳng, đến cùng thì vừa rồi, cô làm sao thế?
Nghĩ không ra kết quả, Sầm Tuế chỉ đành lật quyển sách cũ ra xem tiếp.
Thì ra đây là một ghi chép về giám định đồ cổ, xem ra không phải là của một người soạn ra mà giống như là thành quả của mấy đời người gộp lại.
Mà nội dung bên trong cũng cực kỳ đầy đủ, đủ các chủng loại như ngọc quý, kim thạch, đồ sứ, đồ gỗ, thư họa, cái gì cũng có.
Sầm Tuế còn chưa biết xem cái nào thì trong đầu đã lập tức hiện lên bức vẽ thẩm định tương ứng được khôi phục lại.
Mãi đến khi cô xem được khoảng mười trang thì đột nhiên nghĩ đến – vì sao cô lại hiểu được những vật này nhỉ? Hơn nữa đây giống như đều là kỹ năng mà cô đã nắm bắt được từ rất lâụ
Sầm Tuế ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng cũng hiểu được, cái này đúng là bàn tay vàng.
Không chỉ có trong nội dung quyển sách, mà những người biên soạn ra quyển sách này cũng đã từng trải nghiệm qua bàn tay vàng, và giờ đều đã nằm trên người cô.
Thế nhưng vẫn còn một thứ cô nghĩ mãi cũng không ra, cuộc đời của cô và những cổ vật này thì có quan hệ gì với nhau? Vì sao lại cho cô bàn tay vàng?
Nhà cô kinh doanh vàng bạc, đá quý, tuy cũng có liên quan đến chút ít nhưng lại hoàn toàn không liên quan đến đồ cổ, đáng lẽ nên cho cô bàn tay vàng về phương diện châu báu mới đúng chứ.
Từ khoảnh khắc mà Sầm Tuế xuyên đến thì cô đã nghĩ rất kỹ, cả đời này cô sẽ học hành chăm chỉ và kế thừa sự nghiệp của gia đình, làm công việc kinh doanh vàng bạc đá quý trong nhà phát triển lớn mạnh, để ba mẹ cô có thể thoải mái mà an hưởng tuổi già.
Trước mắt mà nói nhà cô chỉ có mấy cửa hàng châu báu ở thành phố Tô An mà thôi.
Mà thương hiệu cũng chỉ có tiếng ở Tô An, ra khỏi Tô An thì sẽ không còn ai biết đến.
Trong đầu Sầm Tuế mờ mịt.
Nhưng qua trận này, cô lập tức không cần suy nghĩ nhiều nữa, bởi vì cô cảm thấy chuyện bàn tay vàng này đúng là rất thú vị.
Sầm Tuế chống lại cơn buồn ngủ, lại đọc nội dung trong bản ghi chép này thêm hai giờ đồng hồ.
Sau đó cô cứ như thế mà ghé vào lớp bìa da mềm của quyển sách ngủ thiếp đi mất.
Bởi vì thức quá khuya mà sáng ngày hôm sau phải đến giữa trưa cô mới tỉnh ngủ.
Sầm Tuế rửa mặt xong thì đi ăn cơm. Lúc này, cô mới phát hiện chị họ Đồng Tinh Tinh đã đến nhà, hành lý của cô ta cũng đã chuyển vào phòng khách rồi.
Sầm Tuế đói bụng nên chuẩn bị vào phòng ăn ăn cơm, lúc đi ngang qua phòng khách thì nhìn thấy Đồng Tinh Tinh, cô lễ phép chào hỏi cô ta một tiếng.
Mà khi Đồng Tinh Tinh nhìn thấy cô lại đột nhiên giật mình, rất lâu sau đó còn chưa phản ứng lại.
Chờ đến khi phản ứng lại thì vội vàng gọi một tiếng “Tuế Tuế ”
Mẹ Sầm đứng dậy từ ghế sofa, bà nhìn Sầm Tuế nói “Cuối cùng cũng chịu bò dậy rồi sao? Nhanh đi ăn cơm đi ”
Sầm Tuế gật đầu, cô đến gần ôm lấy cánh tay của mẹ Sầm, dáng vẻ trẻ con hỏi “Mẹ yêu, hôm nay ăn món gì vậy ạ?”

⬅ Trước Tiếp ➡