⬅ Trước Tiếp ➡
Sầm Tuế đợi cho đến khi ba Sầm, mẹ Sầm và cả dì Đường đều đã đi ngủ, lúc này, cô mới khoác một chiếc áo khoác lên người, rồi lại lén lút đi xuống lầụ
Dép lê mềm giẫm lên sàn nhà không phát ra tiếng động, Sầm Tuế nhẹ nhàng mở cửa đi vào trong thư phòng, lại nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Trong thư phòng của ba Sầm được thiết kế theo phong cách rất cổ điển, bàn đọc sách, ghế dựa, giá sách đều làm bằng gỗ.
Sầm Tuế dựa theo lời ba mình nói tìm đến chiếc giá sách bằng gỗ tử đàn. Giá sách này không được xem là lớn hơn những giá sách mà cô đã từng thấy, nhưng bởi vì nó được làm bằng vật liệu quý, cho nên chỉ mới ngần ấy cũng xem như một món đồ rất có giá trị.
Miệng Sầm Tuế lập tức lẩm bẩm ‘hoành thất thụ bát’, cô ngửa đầu nhìn những thứ trên kệ sách.
Trên kệ sách đương nhiên cũng không có gì khác ngoài sách, tất cả đều là sách, sách mới sách cũ được sắp xếp theo thứ tự rất chỉnh tề ngay ngắn. Mùi hương của sách cứ quẩn quanh ở chóp mũi cô.
Sầm Tuế bắt đầu đếm từ tầng cuối cùng của giá sách lên, đếm đến tầng thứ bảy, sau đó lại đếm từ bên trái của tầng thứ bảy qua, đếm đến cuốn thứ tám.
Cô chuyển cái ghế bên cạnh bàn đọc sách đến, bước chân lên ghế, duỗi tay rút lấy quyển sách kia.
Đây là một quyển sách rất cũ kỹ, rất lâu đời, nhìn qua bìa sách hình như được làm bằng da động vật nào đó, còn được đóng bằng chỉ.
Sầm Tuế lấy sách xuống, chân mang dép lê, ngồi vào ghế, cô tò mò xem chất liệu trang bìa bên ngoài sách, trên bìa còn được ghi ba chữ to – Trân Bảo Lục.
Sầm Tuế trải phẳng quyển sách lên đùi mình, lúc chuẩn bị mở ra thì không hiểu vì sao trong lòng lại hơi căng thẳng.
Không biết quyển sách này có thật sự cho cô một bàn tay vàng hay không, nếu quả thật có thể thì cô cũng không biết sẽ phát sinh ra những loại chuyện gì nữa.
Tuy đã trải qua không ít những chuyện quỷ dị, nhưng con người luôn sinh ra sự tò mò và sợ hãi đối với những thứ mình không biết.
Ngón tay cô nắm chặt phần viền sách, hít một hơi thật sâu, trực tiếp lật ra trang đầu tiên.
Kết quả vừa mới mở ra thì ở giữa trang sách đã lóe lên ánh sáng màu vàng, ánh sáng đó đâm thẳng vào mắt cô, khiến cô không mở nổi mắt.
Ngay khi Sầm Tuế không nhịn được muốn nhắm mắt lại thì giữa trang sách lại có một luồng sức mạnh xông ra, rót thẳng vào trong cơ thể của cô, trong nháy mắt luồng sức mạnh đó chảy đến khắp mọi ngóc ngách bên trong người cô.
Sầm Tuế chỉ cảm thấy có vô số hình ảnh đang hiện lên trong đầu mình, não của cô như muốn phình ra, cô đưa tay ôm chặt đầu mình.
Cô cho rằng đầu của mình sắp bị nổ tung, nhưng chỉ một lát sau thì đột nhiên mọi thứ bình thường trở lại.
Sầm Tuế ôm đầu, mở to mắt ra, cô lại nhìn đến quyển sách đang nằm trên đùi mình, giữa trang sách kia đã không còn ánh sáng màu vàng chói mắt như vừa rồi nữa, chỉ còn là một quyển cách cũ kỹ, nhăn nheo không chịu nổi mà thôi.
Cô không biết chuyện gì vừa mới xảy ra với mình, phải một hồi sau cô mới phản ứng lại, thế là vội vàng chuyển cái ghế về lại chỗ cũ, giấu quyển sách rồi nhẹ nhàng chạy về phòng mình.

⬅ Trước Tiếp ➡