Do thói quen sinh hoạt lười biếng của cậu mà thân thể Nguyễn Vân nảy sinh ra một vài vấn đề.
Ở bệnh viện kiểm tra toàn bộ cơ thể xong Nguyễn Vân bắt taxi về nhà, trong lúc ngồi trên xe cậu rảnh rỗi tùy ý lôi điện thoại di động mở WeChat lên.
Một cái thông báo gửi lời mời kết bạn từ tối hôm qua hiện ra.
[Niên Niên Hữu Dư gửi lời mời kết bạn]
Quãng đường từ bệnh viện về nhà hết tầm hai mươi phút, Nguyễn Văn buồn chán không có việc gì làm nên tiện tay chấp nhận lời mời kết bạn của hắn ta.
Nguyễn Vân nhìn nhìn thời gian, bây giờ là 12 giờ 35 phút.
Vậy thì mắng hai mươi phút vậy, nhiều thêm một giây cũng không cho.
[Vân: Tên chó đẻ, kết bạn với bố làm cái gì?]
Niên Niên Hữu Dư bên kia hít vào một ngụm hỏa khí lớn, thêm kết bạn lâu như vậy mà đến bây giờ mới đồng ý hắn ta còn chưa nói thì thôi, bây giờ vừa đồng ý lời đầu tiên cậu mở miệng ra là một đống từ ngữ khó nghe như vậy.
Trên bong bóng chat đang không ngừng hiển thị đối phương bên kia đang nhận tin nhắn.
Cuối cùng tin nhắn được gửi tới lại vô cùng đành hoàng quy củ.
[Niên Niên Hữu Dư: Tôi muốn nói về sự hợp tác của chúng ta, xin hỏi một chút là khi nào cậu rảnh để thương lượng một chút?]
[Vân: Lăn mẹ nhà anh đi, thời gian của tôi là vàng là bạc, không có thừa đâu mà đi nghe chó sủa.]
Nguyễn Vân mắng chửi khá là ngoa ngoắt, cậu thậm chí còn có thể tưởng tượng được khuôn mặt của hắn ta đã đen thành như thế nào rồi.
Lúc này Dư Từ Tuế vừa mới ngủ dậy nên sắc mặt của hắn ta trông vô cùng khó coi, bàn tay nắm chặt điện thoại di động thành màu trắng bệch.
Hắn ta ở Chanh Tử lăn lộn nhiều năm như vậy, lần đầu tiên phải chịu nghẹn khuất tất cả chỉ vì người này.
Khuôn mặt của hắn ta bây giờ có thể so sánh với chướng khí mù mịt, mây đen u tối, sắc thái vặn vẹo vô cùng.
Nhưng mặc kệ hắn ta có bao nhiêu phẫn nộ, hắn ta vẫn như cũ gửi tin nhắn tới hết sức lịch sự.
[Niên Niên Hữu Dư: Nghe nói cậu cũng sống ở thành phố Hưng Dương, nếu được thì chúng ta có thể gặp mặt nhau ở ngoài đời để giải trừ hiểu lầm được không.]
Dư Từ Tuế nghĩ thầm, chỉ cần cậu đồng ý một cái hắn ta sẽ đem cậu tới cái ngõ hẻo lánh không người đánh cho một trận nhừ tử.
Nguyễn Vân không biết Niên Niên Hữu Dư đang nghĩ cái gì, cậu chỉ cho là đối phương đã biết nhận sai rồi.
Cười vui vẻ nhắn lại.
[Vân: Muốn gặp bố hả? Cửa cũng không có đâu con.]
Tới nơi thời gian vừa lúc là 12 giờ 15 phút, Nguyễn Vân không hề nghĩ ngợi mà xóa luôn Niên Niên Hữu Dư ra khỏi danh sách bạn bè.
Cầm lấy di động xống xe, mang theo tâm tình vui vẻ thoải mái đi vào nhà.
Mà ở bên kia Dư Từ Tuế đợi mãi vẫn không thấy cậu nhắn tiếp cái gì, lại gửi một tin nhắn qua tới.
Nhưng nhận được lại là một cái dấu chấm than đỏ chót.
Sắc mặt Dư Từ Tuế xanh mét, hung hăng vứt điện thoại di động xuống đất.
“Mẹ nhà nó!”