⬅ Trước Tiếp ➡
PUBG lại một lần nữa nghênh đón một sự đổi mới lớn, tổ chức mùa giải chuẩn bị sắp đến.
Nguyễn Vân làm tổ ở trên sô pha, nằm một tư thế trông hết sức vặn vẹo để đọc tin tức.
Vào mùa giải trước ngoại trừ có thêm skin in hình trên dù ra còn sẽ auto nhận được skin ô tô.
*Skin: Trang bị
Auto: Tự động.
Vậy mà mùa giải này lại chỉ có mỗi skin in hình trên dù.
“Thật ki bo kẹt sỉ, đến skin xe cũng không cấp cho.” Nguyễn Văn lẩm bẩm nói.
Nằm lướt lướt di động trong chốc lát đồ ăn gọi của Nguyễn Vân cuối cùng cũng đến rồi.
CUU
rol.
Bác sĩ nói rằng cậu bị suy dinh dưỡng nên ăn uống đồ ăn lành mạnh một chút.
Vì vậy nên Nguyễn Vân cố tình bỏ ra một số tiền lớn để mua đồ ăn trong những khách sạn chất lượng.
Hai món ăn và một món canh, một món thịt và một món chay, rất cân bằng dinh dưỡng.
Sau khi ăn uống no nê, cậu đang định đi ngủ bù thì điện thoại bỗng nhiên vang lên.
Là Tiểu Hùng gọi đến, Nguyễn Văn bấm điện thoại nghe.
“Vân Vân Vân Vân...”
Giọng điệu gấp gáp gọi tên Nguyễn Vân như là có chó đuổi đằng sau mông.
“Có chuyện gì thế?”
Tiểu Hùng khóc thút thít nói: “Cuối tuần trước có phải chị thả đồ vật ở trong túi của em trong lúc đi ăn lẩu không?”
Nguyễn Vân nghĩ nghĩ.
Ngày hôm đó Tiểu Hùng và cậu gặp nhau, trên tay cô có cầm mấy tờ giấy A4 gì đó, váy của Tiểu Hùng không có túi, nên cô đã gấp nó lại nhét vào trong túi của cậu.
Sau khi ăn xong thì ai về nhà nấy nên quên béng đi chuyện đó.
Nguyễn Vân đi tới tủ quần áo tìm ra cái áo tối hôm đó cậu mặc, từ bên trong túi áo lục tìm ra trang giấy, trên có có in những thông tin phức tạp mà cậu không thể hiểu được.
“Đúng vậy, nó ở bên của em này.”
“Cảm tạ trời đất.” Tiểu Hùng mừng rớt nước mắt: “Máy tính của chị bị hỏng nên chị mang đi sửa rồi, toàn bộ thông tin chị đều lưu ở trong đó. Vân Vân ơi chị bây giờ rất vội ý, em có thể giúp chị mang nó qua đây được không?”
Tiểu Hùng là người bạn duy nhất của cậu ở trong thành phố này, Nguyễn Vân đương nhiên là đồng ý rất nhanh.
Từ nhà cậu đến đại học thành phố Hưng Dương không đến mười phút, anh xuống xe tới cổng trường quẹt chứng minh thư để đi vào.
Theo địa chỉ mà Tiểu Hùng đã gửi cho cậu, Nguyễn Vân một đường thuận lợi đi tới khu giảng đường của cô, thuận lợi đưa tài liệu cho Tiểu Hùng.
“Vân Vân, chị yêu em muốn chết luôn! Sau khi tan học chị sẽ mời em ăn cơm!”
Nguyễn Vân theo chủ nghĩa nam tử hán đại trượng phu, cậu bày ra vẻ mặt ghét bỏ vẫy vẫy tay nói: “ Chị có thôi đi không, mỗi khi ra ngoài ăn cơm cùng em chị đã trả tiền bao giờ chưa?”
Tạm biệt Tiểu Hùng xong, Nguyễn Vân thong thả nhàn nhã mà ở trong trường dạo bộ.
Cậu trung học phổ thông còn chưa được học nên ký ức đối với cuộc sống ở trường học không có mấy, nên khi bước chân vào trường đại học, cậu cảm thấy hết sức mới lạ.
Trường đại học không giống như trường trung học trung học phổ thông, không có khoảng thời gian cố định cho một khóa học, trong khuôn viên trường học số lượng sinh viên cũng rất là nhiều.
Nguyễn Văn lớn lên nhìn rất đẹp nên mỗi khi đi qua các nữ sinh đều khiến cho các cô ấy nhìn cậu nhiều thêm một chút.
Sau khi tham quan xong, Nguyễn Vân tìm một góc khuất ngồi ở trên vệ hoa chờ Tiểu Hùng tan lớp.
⬅ Trước Tiếp ➡