⬅ Trước Tiếp ➡
Cô và Tống Diệc Châu cùng đội, quy định của ván bài là đi xong trước một bên tính thắng. Hạng Vũ Hiên vui mừng nhướng mày "Bài này của tôi cũng không tệ, sợ là đêm nay Tống tổng sẽ thua không ít.”
Bài nhỏ nhất của hắn chính là 3K, vốn tưởng rằng sẽ dễ dàng thắng ván này.
Nhưng sau khi Tống Diệc Châu đánh 3A, bắt đầu chệch quỹ đạo, Hạng Vũ Hiên không đành lòng xé lẻ bài, nghiến răng nghiến lợi để hắn đi.
Cuối cùng sau khi Tống Diệc Châu đánh một đôi vương bạo, lại ra một đôi.
“Thắng rồi.”
Hạng Vũ Hiên cắn răng "Tống tổng, cậu chạy đi cho tôi.”
Tống Diệc Châu tựa lưng vào ghế, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt "Ai bảo bài của cậu tốt chứ.”
Vốn tưởng rằng ván này hắn nắm ¢hắc phần thắng, sau đó vẫn còn liên tiếp vài ván nắm nửa bộ bài tɾong tay.
Hạng Vũ Hiên trút toàn bộ tức giận của mình phát tiết trên người Liên Chức, thoáng chốc đã chỉnh cô đến mức ngay cả nửa quân Liên Chức cũng không ra được.
Liên Chức thua thảm bại.
Qua lại vài lần chỉ cần cô hợp tác với Tống Diệc Châu, đều là thua trận, thẻ đánh bạc của Tống Diệc Châu đã được đưa ra một nửa.
Tống Diệc Châu liếc cô một cái, ánh mắt có chút ý vị thâm trường.
Lúc trước hắn đánh mấy ván kia, chẳng lẽ là đánh với trẻ con?
Cô ngượng ngùng sờ mũi.
Hạng Vũ Hiên cười ha ha "Liên
Nhưng sau khi chia bài xong, cô lại cùng tổ với Tống Diệc Châụ
Lần này Liên Chức cẩn thận một chút, đang định đi đôi J. Nhưng một bàn tay thon dài thò tới, đè hai lá bài kia trở về.
Cùng với hương gỗ nhàn nhạt, Tống Diệc Châu nói "Đi đôi sẽ bị hắn vây công.”
Tuy rằng không nhìn thấy bài, nhưng Tống Diệc Châu đã hiểu rõ tâm tư của cô.
Liên Chức nghe the0 hắn, thay đổi một cách đi khác.
Lần này cô đi the0 Tống Diệc Châu, thắng một lần.
Hạng Vũ Hiên trả thẻ lại "Không ngờ hai người đùa tôi, thua mấy lần lại toàn thắng trở về.”
Sáu đồng lợi thế, một đồng tính hai vạn.
Một ván này là mười hai vạn.
Liên Chức đang than thở bọn họ đánh cược rấtlớn, Tống Diệc Châu đẩy mấy đồng bạc kia tới trước mặt cô.
Đây là ý muốn cho cô, Liên Chức giả vờ từ chối "Tống tổng, cái nàynan”
Tống Diệc Châu đã xào bài lần nữa, đường nét sườn mặt sắc bén mà lạnh lùng.
“Cầm lấy.”
Hạng Vũ Hiên và một người đàn ông khác cũng cười “Thư ký Liên, em cầm đi, mỗi lần Tống tổng thắng đều không chỉ có vậy.”
Liên Chức miễn cưỡng nhận lấy.
Trong lòng lại vui rạo rực, số tiền này đủ cho cô đi thi MBA, cớ sao mà không lấy?
Phía sau lại có người vào phòng bao, Liên Chức thức thời xuống bàn.
Thời gian chờ Tống Diệc Châu, Liên Chức đi xuống quán bar dưới lầu gọi một ly cocktail nồng độ thấp, khi thì cô khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt cũng đang không tiếng động đánh giá chung quanh.
⬅ Trước Tiếp ➡