⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này quán bar đang náo nhiệt, mấy em gái váy ngắn uốn éo trên sân khấu, đám đàn ông dưới đài hoặc nhiều hoặc ít đều ném ánh mắt tới, giống như sói rình mồi.
Loại ánh mắt này cô nhìn quen lắm rồi.
Cô cảm thấy lạnh sống lưng đồng thời cũng sinh ra vài phần may mắn.
May mắn ông trời lại cho cô một cơ hội.
m nhạc xập xình tɾong quán bar dần lớn lên, có người đã ngà ngà say, có người bắt đầu rục rịch.
Cô lớn lên xinh đẹp, lại một thân một mình, tự nhiên trở thành con mồi tɾong mắt không ít người.
Hai người đàn ông ngồi xuống bên cạnh cô, gọi một ly rượu cho cô, muốn bắt chuyện.
Liên Chức lắc đầu cự tuyệt.
Người đàn ông kia nói “Người đẹp ngồi một mình không cảm thấy cô đơn sao? Chúng ta nói chuyện một chút được không?”
Liên Chức nói "Ngại quá, tôi đi cùng bạn, hai người đi tìm người khác đi.”
“Vừa rồi em đi vào một mình, ngồi uống rượu lâu như vậy cũng không thấy có bạn bè gì,”
Người đàn ông cười càng xấu xa “Người đẹp, cho một cơ hội làm quen đi, hôm nay chúng ta có duyên gặp nhau, anh cũng coi như bạn em.”
Người đàn ông bên cạnh cũng cười.
Liên Chức nhìn nụ cười đầy dầu mỡ của hắn ta, tɾong lòng càng thêm phản cảm.
Cô nói thẳng "Làm bạn cũng phải xem mặt, anh cũng xứng à.”
Trong mắt người đàn ông hiện lên một tia châm chọc "Thì ra em cũng là người nhìn mặt, chê anh trai không đủ đẹp trai? Gặp nhau chính là duyên phận, hôm nay thế nào cũng phải kính anh đây hai ly. Nếu không em muốn ra khỏi cửa này cũng khó.”
Hắn bắt chuyện đồng thời thông đồng với người đàn ông kia, sớm đã lén lút nghiền nát thuốc bỏ vào tɾong ly rượu của Liên Chức, cho rằng thần không biết quỷ không hay.
Thật ra không biết đối với loại xiếc này Liên Chức đã sớm nhìn quen lắm rồi, kiếp trước có tên đàn ông vì muốn chơi gái không công, còn nghiền thuốc lắc thành viên đường đưa cho cô ăn.
Liên Chức đang muốn đứng dậy rời đi.
Đột nhiên, một ý niệm không thể tưởng tượng nổi tràn ngập đầu óc cô, tɾong mắt cô âm thầm xẹt qua một tia sáng.
Liên Chức ngồi xuống một lần nữa, cầm ly rượu bỏ thuốc chạm vào hắn ta, cô cười cười.
“Đại ca, em thật sự có việc, quấy rầy nhã hứng của anh rồi, em xin lỗi, em đi trước.”
Người đàn ông rộng lượng cười nhìn cô uống hết ly rượu kia, không biết Liên Chức đã đi đến cách cửa phòng vệ sinh một chuyến, móc ngón trỏ vào sâu tɾong cổ họng.
Cô nôn ra toàn bộ, bao gồm cả cơm ăn cả tuần này.
Liên Chức lại lấy di động ra gửi tin nhắn cho Tống Diệc Châụ
Tống tổng, cứu tôi.
Để phòng ngừa bảo hiểm, Liên Chức lại gửi cho Hạng Vũ Hiên, nhưng mà cô trực tiếp tắt đïện thoại.
⬅ Trước Tiếp ➡