⬅ Trước Tiếp ➡
"Ý em là gì?" Lạc Dật Long dùng ánh mắt khó hiểu nhìn cô, một cổ u ám dâng lên hai tròng mắt anh ta "Em không thích tiền? Vậy em muốn cái gì?"
Đừng nói với anh ta rằng cô chỉ muốn ở lại bên cạnh anh ta, không cần gì cả là vì cô thích anh ta. Để có được sự tin tưởng của anh ta như thế sau đó thăm dò lấy bí bật của anh ta? Hay là chờ cơ hội ám sát anh ta?
Nếu là như vậy thì anh ta thà rằng cô nói rằng cô muốn trang sức.
Nếu không, anh ta thật sự muốn giết cô cho xong hết mọi chuyện.
"Chính là thả tôi đi, tôi muốn rời khỏi nơi này." Lăng Tuyết Nhi nói.
Rời đi? Cô không biết chú Ngũ đã hứa hẹn gả cô cho anh ta rồi à? Cô thật sự không phải đến để làm gián điệp à?
Lạc Dật Long nhìn Lăng Tuyết Nhi bằng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu, anh ta lại hỏi "Vì vậy em muốn trở về nhà họ Lăng?"
"Không phải." Lăng Tuyết Nhi tiếp tục nói "Tôi không muốn quay về nhà họ Lăng, cũng không muốn ở chỗ này."
"Em không biết nhà họ Lăng đã quyết định gả em cho tôi sao? Em muốn trốn hôn à?" Lạc Dật Long có chút hồ đồ, rốt cuộc cô gái này muốn làm cái gì?
"Không phải chúng ta còn chưa kết hôn à? Bây giờ tôi rời đi không có tổn thất gì với anh cả." Lăng Tuyết Nhi có ý muốn thuyết phục Lạc Dật Long.
Cái gì gọi là không tổn thất? Cô đi rồi, anh ta sẽ không thể ôm cô, hôn cô nữa…
Chiêu lạt mềm buộc chặt này đã đi quá xa rồi, cô không sợ anh ta sẽ không đi tìm cô sao? Lạc Dật Long không đoán ra được cô gái trước mắt này muốn làm gì.
"Sao vậy?" Lăng Tuyết Nhi thấy Lạc Dật Long không nói gì, cô cho rằng anh ta không đồng ý, vì vậy nói tiếp "Được rồi, tôi biết anh sẽ không đồng ý, nếu không thấy tôi thì bọn anh cũng không có cách nào ăn nói với nhà họ Lăng được."
"Sao vậy?" Lăng Tuyết Nhi thấy Lạc Dật Long không nói gì, cô cho rằng anh ta không đồng ý, vì vậy nói tiếp "Được rồi, tôi biết anh sẽ không đồng ý, nếu không thấy tôi thì bọn anh cũng không có cách nào ăn nói với nhà họ Lăng được."
Hơn nữa nếu cô thật sự đi rồi, dù nhà họ Lạc không tìm thấy cô thì nhà họ Lăng nhất định có thể tìm được cô. Đến lúc đó vẫn phải bị bắt về, vậy nên...
Cô có thể chạy trốn đến đâu chứ?
Cô không muốn có liên quan gì đến hai nhà này nữa, đây là tiết tấu muốn trốn nhà à? Thú vị đấy.
Lạc Dật Long ngồi dậy xả chăn ra đắp lên trên người Lăng Tuyết Nhi rồi nói "Vậy thì em muốn ẩn mình à? Tôi đồng ý với em. Chỉ là…"
Anh ta tìm thấy túi tiền, rút một trăm nhân dân tệ từ trong túi ra, ném lên trên giường và nói "Em chỉ có thể mang nhiêu đây tiền, hơn nữa chỉ cho phép em mặc một bộ quần áo từ đây, những thứ khác đều không cho em mang đi. Tôi sẽ cho xe riêng chở em đi đến một nơi, sau này tự mình em quyết định."
Thật sự để cô đi rồi sao? Lăng Tuyết Nhi chớp chớp đôi mắt "Anh không lừa tôi chứ? Anh sẽ không vừa tiễn tôi đi thì thông báo cho nhà họ Lăng chứ? Hay là tôi vừa đi thì anh liền đối phó với nhà họ Lăng?"
"Nhà họ Lăng thì tính là gì? Đáng giá để tôi nịnh bợ à? Đáng giá để tôi đi đối phó ư?" Biểu tình Lạc Dật Long không có kiên nhẫn "Hơn nữa tại sao tôi phải lừa em?"
Đúng vậy, tại sao anh ta phải lừa cô? Cô nghĩ không ra lý do. Nếu anh ta đã đồng ý thả cô đi rồi, vậy cô còn do dự cái gì?
"Được, anh nhớ thả chú Ngô ra để ông ấy quay về nhà họ Lăng đấy." Lăng Tuyết Nhi vui vẻ ôm lấy chăn, đứng lên từ trên giường, gấp đến độ chờ không nổi lướt qua Lạc Dật Long giành phòng tắm trước.
Cô muốn nhanh chóng tắm rửa, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
⬅ Trước Tiếp ➡