Lạc Dật Long bị cô đụng phải một chút, bất mãn nhìn cô nhảy nhót đi qua…
Cô không dằn lòng nổi muốn rời khỏi anh ta à? Trong lòng Lạc Dật Long bắt đầu cảm thấy buồn bực, thật ra anh ta thật sự đang lừa cô, chỉ là cô không đoán được tại sao mà thôi.
Thật đúng là ngây thơ Cô tin rằng anh ta sẽ dễ dàng buông tha cô như vậy sao?
Lạc Dật Long nhanh chóng mặc xong quần áo, đóng sầm cửa rời đi.
…
Khi Lăng Tuyết Nhi tắm rửa mặc xong quần áo ra ngoài, vừa lúc thím Hoàng đẩy cửa đi vào.
"Cô Lăng, nghe nói cô phải đi rồi?" Biểu tình ngoài ý muốn xuất hiện trên vẻ mặt của thím Hoàng.
"Ừm." Lăng Tuyết Nhi lên tiếng, trả lời có lệ khẳng định cho thím Hoàng, rời khỏi đây cô và thím Hoàng cũng không còn liên quan gì.
Cô đột nhiên nhớ đến trên giường còn có một trăm đồng tiền, tuy rằng không nhiều lắm nhưng nói không chừng có thể dùng trong trường hợp khẩn cấp. Suy cho cùng ra khỏi cái cửa này thì việc gì cô cũng phải dùng tiền.
Vì vậy cô đi đến mép giường, bắt đầu tìm kiếm tờ tiền mặt một trăm nguyên kia. Ở đâu rồi? Rõ ràng nhìn thấy Lạc Dật Long ném đến đây.
"Tại sao đột nhiên cô Lăng lại đi vậy?" Thím Hoàng tiến lên, không màng Lăng Tuyết Nhi đang tận lực tìm kiếm gì đó, tiếp tục nói "Thật ra cậu chủ rất thích cô. Sao cô Lăng lại rời đi, haiz…"
Thích? Động tác Lăng Tuyết Nhi khựng lại, sau đó khinh thường nhìn lại tiếp tục tìm kiếm.
Lấy xe và trang sức tống cổ người phụ nữ đã ngủ với anh ta, loại đàn ông này có tư cách gì để nói thích? Còn không biết anh ta đã dùng những thứ đó tống cổ bao nhiêu phụ nữ nữa đâụ
"Cô Lăng không tin?" Thím Hoàng nghi ngờ hỏi, Lăng Tuyết Nhi lười phải trả lời.
Tin hay không thì liên quan gì? Dù sao cô cũng phải đi, Lạc Dật Long yêu thích ai thì tùy anh ta đi.
"Cậu chủ chưa từng cùng cô gái khác tắm nắng, cũng chưa từng có chuyện lúc cậu ấy nổi cơn giận, người chưa được sự đồng ý của cậu ấy đã đi dọn dẹp đồ cậu ấy ném vỡ mà không bị trách phạt, cô Lăng là người đầu tiên. Còn có…" Thím Hoàng tiếp tục nói với chính mình, như thể Lăng Tuyết Nhi không ở bên cạnh bà ấy.
"Được rồi thím Hoàng, hai ngày nay con rất cảm ơn người đã chăm sóc con, chỉ là con thật sự phải đi rồi, tài xế ở trong sân sao? Con muốn đi xuống." Cuối cùng Lăng Tuyết Nhi cũng tìm được trăm tệ, sau đó cắt đứt lời lải nhải của thím Hoàng.
"Được rồi thím Hoàng, hai ngày nay con rất cảm ơn người đã chăm sóc con, chỉ là con thật sự phải đi rồi, tài xế ở trong sân sao? Con muốn đi xuống." Cuối cùng Lăng Tuyết Nhi cũng tìm được trăm tệ, sau đó cắt đứt lời lải nhải của thím Hoàng.
Lời nói của thím Hoàng bị cô cắt đứt, đầu tiên là sửng sốt một hồi sau đó lại thở dài, cực kỳ tiếc nuối nói “Để thím Hoàng đưa cô Lăng ra ngoài.”
“Được ạ.” Lăng Tuyết Nhi lộ ra nụ cười ưu nhã.
Lăng Tuyết Nhi đi theo thím Hoàng đi ra khỏi tòa nhà, sau đó quẹo bảy rẽ tám đi rất xa.
Trên đường đi, cô mới thật sự hiểu rằng cái trang viên này lớn như cô tưởng tượng
Không biết đi đến đâu, cô nhìn thấy ở phía xa có một cái tháp chuông, cao ước chừng hai ba tầng, xây theo kiểu Châu Âụ Có lẽ tiếng chuông khuya ngày hôm qua cô nghe được là từ nơi này truyền đến.
Cái tháp chuông này cách nơi cô ở có một khoảng cách xa, vì vậy tiếng động đêm qua cô nghe được có chút không rõ ràng. Nhưng cô vẫn có thể nghe thấy
Đây là tháp chuông ghi lại tuổi hai mươi của cô, Lăng Tuyết Nhi không nhịn được nhìn nó vài lần.
Cuối cùng, thím Hoàng đưa cô đến một lối ra của trang viên.
“Được rồi, cô Lăng, thím Hoàng chỉ có thể đưa cô đến đây thôi. Cậu chủ đã sắp xếp xong, chiếc xe đằng trước sẽ đưa cô đi.” Nói xong, thím Hoàng chỉ chỉ chiếc xe hơi màu đen đang đậu ở cửa.