"Bà đã từng coi tôi là con của bà bao giờ chưa?" Giọng nói Lăng Tử Thành mang đầy bi thương. Anh thở dài, xoay người đưa lưng về phía bà Lăng rồi nói "Cho nên, sự thật là cả đời này bà cũng sẽ không có con " Lăng Tử Thành nói xong thì đi xuống dưới, bỏ lại bà Lăng ở phía saụ
Cả đời này cũng sẽ không có con
Cả đời này cũng sẽ không có con
...
Sắc mặt bà Lăng lập tức đen lại, cuối cùng bà ta cũng không thể tiếp tục duy trì nụ cười được nữa.
Văn Hiểu Yến bà không phải chưa từng có con, có điều khi đó bà lại ngu ngốc nên bỏ lỡ cơ hội được làm mẹ cũng chỉ vì một người đàn ông không yêu bà.
Loại đau khổ đó lại không thể đổi được tình yêu của người đàn ông đó, thậm chí là một chút cảm kích cũng không. Cuối cùng lại đổi lấy việc ông ta có con với một người phụ nữ khác.
Nghĩ vậy, tiếng cười lạnh lẽo đầy hận ý của bà Lăng quanh quẩn khắp gian phòng.
"Chú Ngô " Bà Lăng đột nhiên gọi người quản gia.
Một người quản gia già lưng đã còng chậm chạp bước tới, hạ thấp người dò hỏi "Bà chủ, bà có chuyện gì cần dặn dò ạ?"
"Đi sắp xếp người giúp việc thu dọn hành lý của cô chủ." Bà Lăng nói.
Thu dọn hành lý? Ông quản gia già ngây ngẩn cả người? Cô chủ phải đi đâu hay sao? Du lịch? Đi hưởng tuần trăng mật sớm?
"Già rồi, chân tay chậm chạp, ngay cả tai cũng không còn có ích nữa rồi sao?" Bà Lăng mất kiên nhẫn, lườm chú Ngô một cái, cái lão già này càng ngày càng không còn tác dụng "Còn không đi luôn đi?"
"Vâng." Chú Ngô chậm chạp xoay người, đi tập tễnh về phía phòng của Lăng Tuyết Nhi.
Ông đi được vài bước, bà Lăng lại nói "Tất cả những vật dụng cá nhân đều đóng gói để vào vali, còn những thứ gì đã dùng rồi, ví dụ như bàn chải đánh răng, cốc uống nước... Thì thiêu hủy toàn bộ."
Ông đi được vài bước, bà Lăng lại nói "Tất cả những vật dụng cá nhân đều đóng gói để vào vali, còn những thứ gì đã dùng rồi, ví dụ như bàn chải đánh răng, cốc uống nước... Thì thiêu hủy toàn bộ."
Thiêu hủy sao? Chắc là bà chủ lại tức giận rồi. Lẽ nào bà chủ với cô chủ cãi nhau nên bà chủ muốn đuổi cô chủ ra ngoài sao? Nhưng mà ông có nghe thấy hai người họ cãi nhau đâu nhỉ?
Cô chủ đã ở đây mười mấy năm rồi, hơn nữa đã quen được cậu chủ cưng chiều, nếu bây giờ phải ra ngoài ở thì có thể đi đâu? Ở bên ngoài liệu cô chủ có phải chịu khổ hay không?
Chú Ngô đẩy cửa phòng của Lăng Tuyết Nhi, một suy nghĩ đáng sợ đột nhiên nảy ra trong đầu ông, chẳng lẽ...
Hầy, hà tất bà chủ phải làm khổ cô chủ như vậy chứ?
...
Lăng Tử Thành cũng đột nhiên cảm thấy bản thân anh có chút khổ não, nhìn thấy bóng hình xinh đẹp hào quang tỏa ra bốn phía ở chính giữa đài phun nước, hai chân anh nặng như đeo chì, không thể cử động.
Đó là cô dâu trong giấc mơ của anh, xem ra bây giờ anh phải trì hoãn việc cưới cô. Anh nhất định sẽ tìm được biện pháp giải quyết.
Lăng Tử Thành tự an ủi chính mình như vậy, sau đó chậm chạp đi về phía trung tâm đài phun nước.
Tiếng đàn của Lăng Tuyết Nhi dần dần chậm lại, tựa như đang miêu tả một bức tranh tràn đầy hạnh phúc, thư thái, mà bức tranh này cũng chính là đang khắc họa trái tim của Lăng Tuyết Nhi lúc này cho nên khóe miệng cô không tự chủ được mà lộ ra nụ cười say đắm lòng người.
Tiếng đàn và niềm hạnh phúc dào dạt trên mặt cô hòa hợp đến kỳ lạ.
Cảnh tượng đẹp đẽ này khiến cả biệt thự đều chìm vào im lặng, giống như thời gian cũng phải dừng lại ở khoảnh khắc này không nỡ trôi đi.
Trái tim của Lăng Tử Thành dường như cũng tan chảy mất rồi.