⬅ Trước Tiếp ➡
Tuyết Nhi nói bản nhạc này là cô sáng tác cho anh, cô sẽ diễn tấu ở bữa tiệc sinh nhật của mình. Anh không hỏi cô bản nhạc này tên là gì, nhưng sao anh lại nghe không hiểu ý tứ cô gửi trong đây chứ?
Nghĩ đến chuyện cô cũng yêu anh, anh không tự chủ được mà bước về phía cô.
Lăng Tử Thành bước đến bên cạnh đàn dương cầm được đặt ở chính giữa đài phun nước đúng lúc nốt cuối cùng của bản nhạc kết thúc. Một lát sau tiếng vỗ tay nhiệt liệt mới vang lên khắp nơi.
Thật là đẹp Nhạc đẹp, người còn đẹp hơn Tiếng vỗ tay như sấm dậy kéo dài mãi không dứt.
"Tử Thành." Lăng Tuyết Nhi mỉm cười rồi đứng dậy.
Bên trong đài phun nước là người đàn ông cao lớn, anh tuấn, nho nhã và người phụ nữ thì giống như tiên nữ hạ phàm, trong sáng thuần khiết, thật sự vô cùng xứng đôi.
"Sinh nhật vui vẻ " Giọng nói dịu dàng của Lăng Tử Thành vô cùng dễ nghe, trong mắt tràn đầy thâm tình, ánh mắt sáng như sao.
Lăng Tuyết Nhi cảm thấy tim mình giống như sắp nhảy ra ngoài, cô đang chờ đợi lời thoại anh sẽ nói tiếp theo.
"Bùm Bùm "
Pháo hoa đã được chuẩn bị từ trước được bắn lên bầu trời, chiếu sáng một khoảng lớn không gian trên đầu mọi người.
Thật ra Lăng Tử Thành còn chuẩn bị loại pháo hoa đặc biệt hơn, lúc vừa rồi anh đi xuống mới sai người thu vào.
Tuyết Nhi không được ngắm rồi.
"Sinh nhật vui vẻ." Lăng Tử Thành lặp lại, nở một nụ cười dịu dàng dưới khung cảnh lúc sáng lúc tối mà pháo hoa tạo nên.
Dự cảm có chuyện gì đó không hay của Lăng Tuyết Nhi lại xuất hiện. Vì sao anh cứ lặp lại mỗi câu này? Còn gì nữa không? Không phải là cầu hôn cô sao?
Hai người bọn họ nhìn nhau, mặc kệ pháo hoa rực rỡ trên bầu trời.
"Sinh nhật vui vẻ "
"Em yêu anh "
Hai giọng nói phát ra cùng một lúc.
Lăng Tử Thành và Lăng Tuyết Nhi đồng thời sững sờ tại chỗ.
Cô nói cô yêu anh Lăng Tử Thành nhíu mày, cô cảm thấy không yên lòng hay sao? Lẽ nào cô đã biết một chút gì rồi?
Trong lúc xúc động, Lăng Tuyết Nhi thốt ra ba tiếng kia, trước đó cô cũng không dự định làm vậy. Sau khi nói xong cô cũng cảm thấy hơi xấu hổ và thất thố, cô nói vậy có phải sẽ làm xáo trộn sắp xếp của A Thành không? Có phải cô nóng vội quá rồi?
Trong lúc xúc động, Lăng Tuyết Nhi thốt ra ba tiếng kia, trước đó cô cũng không dự định làm vậy. Sau khi nói xong cô cũng cảm thấy hơi xấu hổ và thất thố, cô nói vậy có phải sẽ làm xáo trộn sắp xếp của Tử Thành không? Có phải cô đã quá nóng vội rồi không?
Mặt Lăng Tuyết Nhi đột nhiên đỏ bừng lên.
Lăng Tử Thành thấy dáng vẻ ngại ngùng của Lăng Tuyết Nhi thì đột nhiên cảm thấy buồn bực trong lòng. Sao anh lại có thể để cô chịu tủi thân như vậy chứ? Rõ ràng đã sắp xếp xong hết rồi, anh muốn tỏ tình và cầu hôn cô như một người đàn ông đích thực, nhưng bây giờ anh được coi là gì đây? Không giống một người đàn ông một chút nào.
Cầu hôn cô như một người đàn ông đi Tựa như có một giọng nói đang kêu gào bên tai Lăng Tử Thành. Anh hơi mở miệng, cảm thấy dường như câu nói đó đã treo ngay khóe miệng thì di động trong túi rung lên, lý trí lại chiến thắng xúc động một lần nữa.
Ai lại tìm anh vào lúc này chứ? Lăng Tử Thành bất đắc dĩ rút đi động từ trong túi ra, nghe điện thoại một cách lịch sự "Alo?"
A Thành đang nghe điện thoại, có chuyện gì rất quan trọng sao? Vì sao không cầu hôn xong rồi gọi lại? Lăng Tuyết Nhi nhíu mày.
"Còn chưa tuyên bố nội dung ở tờ giấy trong tay con sao? Con đang chờ mẹ cầm bản báo cáo DNA đưa cho những vị khác có mặt đấy à?" Là Văn Hiểu Yến? Lăng Tử Thành sau khi nghe ra là ai thì quay đầu lại, nhìn thấy bà Lăng đang đứng ở phía xa xa cầm di động cười đắc ý với anh.
⬅ Trước Tiếp ➡