⬅ Trước Tiếp ➡
Đột nhiên Chu Hi chuyển đề tài "Thực ra, trước đây tôi và La Đại Xuân còn nghĩ rằng Cố Chấn Viễn sẽ lấy cô, bởi lúc đó Cố Chấn Viễn đã qua tuổi ba mươi, cũng đến lúc phải lấy vợ, lại thêm ông nội của cô cũng từng nói với Cố Chấn Viễn về chuyện hôn nhân của hai người. Nghe lão La nhà tôi nói, anh ấy cũng nói với Cố Chấn Viễn về chuyện liên hôn giữa hai nhà, khi đó dường như Cố Chấn Viễn không có ý định từ chối, anh ta cũng nói với lão La nhà tôi dường như chẳng có ai phù hợp hơn cô.”
“Nhưng không ngờ sau đó, Cố Chấn Viễn lại từ chối, rồi lấy Thư Viện làm vợ. Thật ra, điều này đã làm chúng tôi bất ngờ. Lúc đó, lão La nhà tôi còn đến gặp Cố Chấn Viễn để hỏi chuyện gì xảy ra, mặc dù Cố Chấn Viễn không trả lời, nhưng nghe ý tứ anh ta, dường như anh ta không còn cách nào khác bắt buộc phải cưới vợ."
"Cô có ý gì." Động tác uống trà của Phó Minh Lan khựng lại.
Mặc dù lý trí mách bảo cô ta không nên tin lời Chu Hi, dù sao thì ân oán giữa Chu Hi và Thư Viện đã sớm không còn là bí mật.
Hơn nữa, vì có người muốn lấy lòng Thư Viện, nên gần đây Chu Hi liên tục gặp trở ngại tɾong công việc lẫn quan hệ xã hội. Vì vậy, những lời mà Chu Hi nói với cô ta chắc chắn không có ý tốt.
Thế nhưng, cô ta lại không thể không nghĩ đến một câu "Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn."
Cho nên, dù biết rõ Chu Hi có thể đang muốn lợi dụng͟͟ mình, cô ta vẫn đến gặp.
Chu Hi không trả lời, chỉ mỉm cười nhìn h0àn cảnh xung quanh.
Căn phòng riêng mà họ đang ngồi khá tốt, nằm ngay cạnh hồ, có thể nhìn thấy những con cá chép Koi bơi lội tɾong nước. Cá có màu đỏ, vàng, trắng, màu sắc rấtbắt mắt.
“Cô có biết Thu Sảng Đường còn có một biệt danh khác là Hoàng Hậu Cư không?”
Đây chẳng phải là điều ai ở kinh thành cũng biết sao?
Nhưng tại sao Chu Hi lại nhắc đến chuyện này? Phó Minh Lan suy nghĩ một chút liền hiểu ra.
Vị quận chúa kia cũng không phải nguyên phối của Hoàng đế, nhưng bà ta lại được rước vào cung với nghi lễ của một Hoàng hậụ
Vậy còn Hoàng hậu nguyên phối ban đầu của vị Hoàng đế đó thì sao?
Chết rồi ư?
Hoặc là bị giam cầm tɾong lãnh cung cho đến chết.
Dù Phó Minh Lan có khao khát được gả cho Cố Chấn Viễn đến đâu, cô ta cũng chưa từng có ý định làm tay mình dính mạng người.
Mọi việc đã làm đều để lại dấu vết, chỉ cần ra tay, tất sẽ có manh mối.
Cô ta hiểu rấtrõ, nếu tay mình thực sự dính máu của Thư Viện, thì giữa cô ta và Cố Chấn Viễn sẽ h0àn toàn không còn khả năng nào nữa.
“Nếu cô muốn lợi dụng͟͟ tôi để đối phó với Thư Viện, vậy thì cô tìm nhầm người rồi. Tôi không có hứng thú làm quân cờ của cô.” Muốn báo thù Thư Viện thì cứ tự mình làm, đừng mong kéo cô ta xuống nước.
Nghe xong lời của Phó Minh Lan, Chu Hi chỉ hơi mỉm cười “Cô có biết sau này vị kia được nghênh đón vào cung the0 lễ nghi Hoàng hậu đã ra sao không?”
"Không biết." Nếu không phải vì Thu Sảng Đường, thì có bao nhiêu người sẽ biết đến vị quận chúa đó chứ? Thậm chí, ngay cả sử sách cũng chỉ ghi lại một hai dòng mà thôi.

⬅ Trước Tiếp ➡