“Vị Hoàng hậu kia sinh được một trai một gái, nhưng con trai của bà ta lại không trở thành Hoàng đế kế tiếp. Vì vậy, sau này cả bà ta và con gái đều bị vị Hoàng đế kế nhiệm ban chết, gia tộc nhà mẹ đẻ cũng bị tiêu diệt, nhà ông bà thì bị giáng xuống làm thứ dân.
“Vị Hoàng đế kế nhiệm là con trai của ngũ h0àng phi tử khi h0àng đế còn là ngũ h0àng tử, vốn dĩ là con vợ cả. Nhưng vì cha hắn muốn g͙iành ngôi báu, nên cần sự ủng hộ từ gia tộc của quận chúa kia cùng nhà ngoại của bà ta. Vì vậy, trước khi cha hắn lên ngôi, mẹ hắn đã chết một cách không rõ ràng, còn hắn từ con vợ cả bị đẩy xuống làm con vợ lẽ.”
“Vì vậy, sau khi g͙iành được ngai vàng, hắn bắt đầu trả thù, giết sach thân tộc của mẹ kế, truy phong mẹ ruột mình làm Hoàng thái hậụ”
Chu Hi cười nhìn Phó Minh Lan nói “Nói thế này có thể hơi thất lễ, nhưng cô thật sự rấtgiống vị Hoàng tử phi đó. Một mối hôn sự tốt đẹp lại mờ mịt mà biến mất, người vốn dĩ nên là chồng cô lại thành chồng của kẻ khác. Người phụ nữ đó còn dựa vào thế lực của Cố Chấn Viễn để khiến cô mất mặt.”
“Chẳng lẽ cô thật sự không hận sao? Nếu cô thật sự không hận, vậy tôi thật sự phải bội phụcbởi vì tôi thì hận chết Thư Viện rồi. Chính cô ta đã khiến tôi ê chề như thế này.”
Phó Minh Lan rấtmuốn nói rằng mình không hận.
Nhưng làm sao có thể không hận được?
Cô ta hận chết Thư Viện.
Nếu không có Thư Viện, người gả cho Cố Chấn Viễn chắc chắn là cô ta.
“Dù cô có hận chết Thư Viện thì sao chứ? Cô cũng chẳng thể làm gì được cô ta.” Nếu Chu Hi có thể tự mình đối phó với Thư Viện, Chu Hiđã chẳng cần tìm đến cô ta.
“Tôi thừa nhận một mình tôi không thể làm gì Thư Viện.” Chu Hi gật gật đầu nói “Nhưng một người tính không bằng hai người tính. Nếu cô hợp tác với tôi, mọi chuyện có thể sẽ khác.”
Phó Minh Lan cười lạnh nói “Tại sao tôi phải hợp tác với cô? Tôi có lợi gì tɾong chuyện này?”
Chu Hi xem cô ta là kẻ ngốc sao?
“Nếu đối với cô không có lợi ích gì, thì tôi tìm cô hợp tác làm gì?” Chu Hi nhìn Phó Minh Lan, cô ta không lo lắng rằng Phó Minh Lan sẽ không mắc câụ
Phó Minh Lan nhìn Chu Hi một hồi lâu sau mới hỏi “Tôi có thể có lợi gì?”
Chu Hi thong thả uống cạn tách trà, sau đó mới trả lời "Tâm tưởng sự thành." Ý là Mọi mong muốn đều sẽ thành hiện thực.
Cô ta không sợ Phó Minh Lan sẽ không mắc câụ
“Cô có khả năng đó sao?” Phó Minh Lan không phải nghi ngờ, mà bởi vì nhìn thế nào thì Chu Hi cũng không giống như có khả năng đó.
Chu Hi cười không nói, chỉ nhìn Phó Minh Lan.
Phó Minh Lan biết mình nên đứng dậy rời đi. Không cần biết Chu Hi có thực sự có khả năng đó hay không, việc hợp tác với Chu Hi rấtcó thể là bảo hổ lột da.
Nhưng cô ta lại không thể kiềm chế trái tim mình.
Cô muốn...
Dù có phải chết, cô cũng muốn được gả cho Cố Chấn Viễn.
Cuối cùng, cô hít một hơi thật sâu rồi hỏi
“Cô muốn tôi làm gì?”
Có người nói đàn ông giống như diều giấy, dù nó có bay thế nào, chỉ cần cầm chắc sợi dây tɾong tay là được.