"Vậy những bí mật như hôm nay, còn bao nhiêu nữa?" Thư Viện nhướng mày hỏi.
Cố Chấn Viễn không trả lời, chỉ ôm lấy e0 Thư Viện, trầm giọng nói "Thầy của anh ngày càng lớn tuổi, anh không muốn để thầy phải sống một mình ở nơi đó. Nhưng... năm xưa thầy đã đắc tội với quá nhiều người. Lần này phe diều hâu thất bại, một lần nữa chứng minh lý luận của thầy là không thể thực hiện. Nếu có thời gian, em hãy giúp anh đến thăm thầy."
Anh phải giấu thầy ở một nơi như vậy, cũng bởi vì có quá nhiều người muốn lấy mạng ông.
"Đây là đương nhiên." Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn, chậm rãi nói "Trên thế giới này, ngoài những người trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết, có mấy ai thực sự tin vào chủ nghĩa cộng sản? Đem tài sản của tất cả mọi người ra để chia sẻ chung? Điều đó chỉ tồn tại trên lý thuyết mà thôi. Con người luôn có tư lợi, làm gì có ai thực sự vô tư, không màng đến lợi ích cá nhân?"
"Anh biết chứ." Cố Chấn Viễn gật đầụ "Nhưng khi quá nhiều của cải tập trung vào tay một số gia tộc quyền thế, điều đó không có lợi cho sự phát triển của đất nước. Nếu muốn tương lai tốt đẹp hơn, chúng ta cần phải thay đổi." Vẻ mặt Cố Chấn Viễn kiên định nói.
"Nhưng dù muốn thay đổi, cũng phải làm từng bước một. Anh biết đấy, phá hủy luôn dễ dàng hơn xây dựng. Có những thứ, một khi đã bị phá hủy, muốn khôi phụccó thể mất gấp mười, thậm chí gấp trăm lần thời gian so với vốn có, và có những thứ sẽ chẳng bao giờ tìm lại được."Thư Viện nhớ lại những trang lịch sử mà cô từng đọc.
Nếu không có những cuộc phá hủy ấy, đất nước kia so với hiện tại chắc chắn sẽ ℭường thịnh hơn rấtnhiều .
Cô hiểu vì sao thầy của Cố Chấn Viễn bị truy sát. Những tư tưởng của ông vẫn còn quá tiên tiến với quan niệm của thế giới này, không thể nào được những gia tộc quyền quý tiếp thụ
Nhưng cũng không thể nói lý luận của ông sai, chỉ là điều đó chỉ có thể thực hiện ở một xã hội không tưởng mà thôi.
Bởi vì chỉ cần là người, có mấy người không có du͙c vọng cùng tư tâm đâụ
"Anh biết." Cố Chấn Viễn khẽ nhắm mắt lại.
Thư Viện cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi Cố Chấn Viễn, thì thầm "Bây giờ không phải lúc để anh nghĩ về những chuyện đó."
Cố Chấn Viễn mở mắt nhìn Thư Viện, khóe miệng khẽ nhếch lên, hàm chứa ý cười hỏi "Vậy thì nên nghĩ đến chuyện gì?"
Thư Viện kéo áo ngủ của Cố Chấn Viễn ra, nhẹ giọng nói "Chúng ta nên nghĩ về những điều vui vẻ, làm một ít chuyện thú vị."
Cố Chấn Viễn lật người đè Thư Viện dưới thân "Vậy em muốn chơi thế nào?"
"Em muốn chơi thế nào cũng được hả?" Ngón tay Thư Viện vẽ vòng tròn trên lồng ngực Cố Chấn Viễn, khẽ hỏi "Hôm nay anh không cần đi làm à?"
"Thay vì lo lắng chuyện anh có đi làm hay không, em nên lo lắng xem thể lực của mình có đủ không. Đừng để đến lúc đó chơi được một nửa em lại cầu tha kêu từ bỏ." Nói xong, Cố Chấn Viễn kéo áo ngủ của Thư Viện xuống, cơ thể quyến rũ của cô ngay lập tức khiến nửa thân dưới của anh lập tức nổi lên phản ứng sinh lý.
Thư Viện cắn nhẹ lên khóe môi Cố Chấn Viễn, cười khẽ "Lần này, ai cầu xin tha thứ còn chưa biết được đâụ"