⬅ Trước Tiếp ➡
Câu nói này chẳng khác nào một lời khıêu khích. Mà trên giường, Cố Chấn Viễn chưa bao giờ chấp nhận bất kỳ sự khıêu khích nào.
"Vậy thì thử xem." Anh cúi xuống, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc "Xem ai sẽ là người cầu xin tha thứ trước."
"Cầu xin anh... Chậm một chút... Em chịu không nổi."
Sự thật chứng minh người xin tha, kêu không cần là Thư Viện.
Lần thứ nhất và lần thứ hai, Thư Viện vẫn còn sức lực để phối hợp với Cố Chấn Viễn, hai người cũng chơi rấtvui vẻ .
Nhưng đến lần thứ ba, Thư Viện không thể không thừa nhận, tuy rằng cô kém Cố Chấn Viễn mười mấy tuổi, nhưng thể lực của cô lại không bằng một nửa anh.
Mặc dù Thư Viện cầu xin tha thứ, nhưng động tác của Cố Chấn Viễn vẫn không hề chậm lại.
Thư Viện quỳ trên giường, Cố Chấn Viễn ôm e0 cô, từ phía sau cô nhanh chóng ra vào. Tiếng nước bạch bạch bạch kia làm người nghe phải đỏ mặt.
"Sao như vậy mà em đã không chịu nổi? Không phải em vừa nói muốn làm cho anh đẹp mặt sao?" Cố Chấn Viễn ôm chặt e0 Thư Viện, không ngừng tiến vào sâu hơn, sâu hơn nữa.
"A...Nó...Sâu quá… Anh có thể chậm lại một chút được không?"
Cô sai rồi.
Mặc dù Cố Chấn Viễn có vẻ ngoài hào hoa phong nhã, giống như một thư sinh tay trói gà không chặt.
Nhưng thực tế thì anh là một dã thú thú ở trên giường, bất kể cô có cầu xin tha thứ thế nào đi chăng nữa.
Không có ăn đến khi anh vừa lòng, anh tuyệt đối sẽ không dừng lại.
Giọng nói của Thư Viện khàn khàn quyến rũ khiến Cố Chấn Viễn nghe xong càng thêm không nhịn được mà ra sức tiến về phía trước.
"Ah..." Côn thịt kia đâm vào thật sâu vào làm Thư Viện nhịn không được hét lên.
Tuy rằng cô mệt mỏi nhưng khoáı cảm vẫn tiếp tục tích tụ không ngừng tɾong cơ thể, khiến cô sướng đến nỗi không thể kìm được chảy nước mắt.
Chết tiệt, nếu kiếp trước cô cũng có thể gặp được người đàn ông như Cố Chấn Viễn thì cô đã không cần phải ở đó nuôi mấy gã trai bao rồi.
Mặc dù cô không phủ nhận rằng cô thích khuôn mặt của những trai bao kia, cũng như sự nịnh hót và lời nói ngọt ngào của bọn họ, nhưng không thể phủ nhận những chàng trai trẻ có thân hình đẹp, nhưng họ không thể thỏa mãn nhu cầu của một người phụ nữ đã ngoài bốn mươi.
"Kêu tiếp đi." Mồ hôi của Cố Chấn Viễn nhỏ từng giọt xuống "Anh chỉ thích nghe em kêu, nói cho anh biết em có thoải mái không em có muốn anh tiếp tục làm em không."
Một lần nữa, anh lại đâm sâu vào bên tɾong hoa tâm, làm cho Thư Viện không nhịn được lại hét lên "Ah... Cảm giác thật tuyệt... Thật thoải mái... Em... Em muốn nhiều hơn nữa... Anh yêụ.. Em muốn anh tiếp tục làm em.”
Cố Chấn Viễn giống như chiếc bánh kem nhỏ mà cô yêu không biết làm sao. Cô biết mình không thể ăn nó nữa, nhưng cô không thể dừng lại.
"Sướng quá..." Thư Viện thét chói tai, hai tay nắm chặt lấy ga giường.
Cô có cảm giác như mình đang bay lên trời, như thể đang nằm trên những đám mây mềm mại như bông.
Thoải mái đến nỗi cô chỉ muốn hét lên không ngừng.
"Dùng sức... Mạnh hơn nữa... Dùng sức làm em... Em thấy thích quá " Thư Viện ngửa đầu ra sau, khoáı cảm tɾong cơ thể không ngừng tích tụ.
Cô biết mình sắp đạt đến cao trào cực hạn rồi.

⬅ Trước Tiếp ➡