Bà ta vẫn còn nhớ khoảnh khắc mình phải cắn răng, cố nén nước mắt để lại hai đứa con.
Sau đó thì sao?
Bà sinh ra con gái thứ hai, rồi lại tất bật giúp chồng lo toan đủ thứ.
Ngoại trừ thi thoảng đưa con trai lớn về ở cùng bọn họ vài ngày, còn lại bọn họ chỉ có thể về thăm con mỗi năm một lần, có khi là hai năm một lần, mỗi lần chỉ ở lại được vài ngày.
Đến khi đón con trai và con gái lớn trở lại bên người, lúc đó con gái lớn đã trở thành một thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi rồi.
Mặc dù bà ta luôn phủ nhận, nhưng không ai hiểu con gái bằng mẹ. Huống hồ, con gái thứ hai lại lớn lên bên cạnh bà ta.
Bà ta phần nào cũng biết chuyện giữa con gái thứ hai và Thượng Ngọc Thanh.
Nhưng khi đó, bà ta nghĩ con gái thứ vẫn còn nhỏ, bé gái mới chỉ mười bốn, mười lăm tuổi, thì hiểu gì về tình yêu chứ? Nên bà ta không quá để tâm chuyện bọn chúng.
Cho đến khi con gái lớn mất tích...
Có lẽ bà ta mơ hồ nhận ra chuyện này có liên quan đến hai người kia.
Nhưng bà ta đã tự nhủ rằng mình đang suy nghĩ quá nhiềụ
Bà ta tin rằng hai đứa nhỏ kia sẽ không làm ra chuyện như vậy.
Sau đó, khi con gái lớn đã mất tích nhiều năm, con gái thứ hai lại thay chị mình để thực hiện hôn ước… Lúc ấy, bà ta thậm chí càng không dám nghĩ nhiều hơn nữa.
Bởi vì khi đó, nhà họ Thượng và nhà họ Lâm nhất định phải thông gia với nhaụ Hai hai nhà bọn họ ai cũng không rời được ai.
Vì vậy, suốt bao năm qua, bà ta luôn tự lừa dối bản thân, cho đến khi không thể nào tiếp tục che giấu sự thật mới thôi.
Hình ảnh cô con gái hai tuổi khóc lóc trước mặt bà khi xưa... Bỗng chốc hóa thành ánh mắt lạnh lùng của cô con gái đã trưởng thành, nhìn bà ta đầy xa cách.
Bà ta biết con gái lớn đang trách mình, trách bà ta thiên vị, không công bằng với con bé, ngay cả một chút công bằng cũng không chịu dành cho con bé.
Đối mặt với Thư Viện, bà ta có thể nói rằng "lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt." Con gái lớn của bà ta đã chết rồi, bà ta không thể để con gái thứ hai và cháu chắt của mình cũng chịu chung số phận.
Nhưng sự thật thì sao?
Bà ta biết con gái đang trách bà ta. Mà ngay cả chính bà ta cũng đang trách mình. Nếu năm xưa bà ta dạy dỗ con gái thứ hai tốt hơn, có lẽ con bé đã không làm ra chuyện như vậy.
Chính vì vậy, bà ta mới đuổi con gái thứ hai và Thượng Ngọc Thanh ra ngoài. Bởi vì mỗi khi nhìn thấy bọn họ, bà ta lại phải đối diện với sự ích kỷ của chính mình.
Dù bà ta có tự nhủ hàng nghìn, hàng vạn lần rằng quyết định của mình không sai, thì bà ta vẫn không thể thuyết phụcbản thân.
Giờ đây, bà ta không muốn gặp bất kỳ ai, chỉ muốn được yên tĩnh.
Nhưng lời từ chối lại không thể nói ra, cũng không được phép nói ra.
Thư Viện bước vào phòng bệnh, liền nhìn thấy Lâm lão phu nhân nằm trên giường, gương mặt tái nhợt.
Nếu còn ở Giang Thành, bây giờ ngoài cửa hẳn sẽ có vô số người đến thăm bệnh.
Nhưng Lâm lão phu nhân đang ở thủ đô, mà ở thủ đô, nhà họ Lâm chẳng là gì cả, đương nhiên sẽ không có ai đến thăm.