Mẹ chưa bao giờ vì cô còn nhỏ mà qua loa đại khái, bất kể lời hứa có nhỏ nhặt hay vô lý đến đâu, mẹ cũng không bao giờ thất hứa.
Bây giờ, cô cũng dùng chính thái độ đó để đối xử với con gái mình. Vì cô biết, dù Sở Sở còn nhỏ, nhưng không có nghĩa là con bé không có ký ức.
Ngay lúc này, một cô bé tầm mười bốn, mười lăm tuổi đột nhiên xông vào, vẻ mặt đầy kích động, khiến Thư Viện giật cả mình.
"Chị ơi " Phương Thúy vội vàng đến mức quên cả chào hỏi hoặc tự giới thiệu bản thân "Lời chị nói với A Sâm khi nãy có thật không?
"A Sâm là ai?" Thư Viện nghĩ một chút "Là cậu bé tầm bảy tuổi, con trai của chị Phương đúng không?”
Phương Thúy gật đầu, vội vàng hỏi "Chị nói thật sao? Chỉ cần thi đậu hệ công lập của trường sư phạm, thì không cần đóng học phí, còn được nhà nước trợ cấp sinh hoạt phí? Chỉ cần sau khi tốt nghiệp đến vùng sâu vùng xa dạy học bảy năm là được?”
Thì ra là vì chuyện này.
Thư Viện gật đầu "Đúng vậy, chuyện này thầy giáo của em cũng biết mà. Thầy ấy chắc hẳn cũng là công chức hệ công lập, nếu em có thắc mắc thì có thể...”
"Không có " Phương Thúy cắt ngang lời Thư Viện "Thầy chưa bao giờ nói với bọn em về chuyện này.
Thư Viện ngây ngẩn cả người.
Trực giác mách bảo cô rằng có gì đó không ổn.
Giáo viên ở những nơi thế này, giáo viên chỉ có hai kiểụ
Một là những thanh niên đầy nhiệt huyết.
Hai là sinh viên hệ công lập phải đến dạy the0 chính sách.
Vậy tại sao cô bé này lại nói thầy giáo của mình chưa từng đề cập đến chuyện đó?
Thư Viện suy nghĩ nhanh chóng, nhận ra tɾong chuyện này có điều khuất tất.
Nhưng cho dù có vấn đề gì đi nữa, cô cũng không phải là người có thể giải quyết nó, nhất là tɾong tình cảnh hiện tại của cô.
Thư Viện mỉm cười hỏi "Em gái, em tên là gì?”
"Phương Thúy, em tên là Phương Thúy. Năm nay mười lăm tuổi, học lớp tám." Cô bé vội vàng đáp.
Bởi vì năm sau cô sẽ tốt nghiệp. Nhưng với điều kiện gia đình hiện tại, dù cha cô có muốn, ông cũng không có khả năng nuôi cô học tiếp. Vì vậy, khi nghe đến chuyện của trường sư phạm, cô mới kích động đến thế.
"Chị tên là Thư Viện." Cô giới thiệu bản thân "A Thúy, chị không phải sinh viên của trường sư phạm, nên không nắm rõ chi tiết về các kỳ thi tuyển sinh. Nhưng chị biết nhà nước có chính sách này, và đã thực hiện nhiều năm rồi, vì vậy mới có những giáo viên trẻ đến dạy học ở vùng sâu vùng xa.”
Thư Viện nhìn Phương Thúy, nhẹ nhàng nói tiếp "Tuy chị không rõ lắm, nhưng chị tin chồng chị sẽ biết về chính sách này. Vì anh ấy là công chức nhà nước.”
Phương Thúy tròn mắt ngạc nhiên nhìn Thư Viện "Chị ơi, chị đã kết hôn rồi sao? Nhưng chị trông còn rấttrẻ như vậy.”
Dáng vẻ của Thư Viện nhìn qua cũng chỉ lớn hơn cô chừng hai, ba tuổi mà thôi.
Thư Viện mỉm cười "Đúng vậy, hơn nữa chị còn có một cô con gái hai tuổi rồi đấy.
Chỉ là cô không nói ra tuổi thật của mình. Một là vì tuổi tác của phụ nữ vốn là bí mật riêng.
Hai là, nhìn trẻ hơn do giữ gìn tốt và thực sự còn trẻ, tɾong tình huống này, lựa chọn thứ nhất có vẻ an toàn hơn với cô.
"Vậy chồng chị đâu rồi? "Phương Thúy sốt ruột hỏi.