"Chị là người của thủ đô, đương nhiên chồng chị cũng ở thủ đô." Thư Viện mỉm cười đáp.
Gương mặt Phương Thúy chợt suy sụp "Chỗ chúng em cách thủ đô rấtxa. Em chưa từng đi, nhưng nghe thầy giáo nói, muốn đến đó phải đi bộ lên trấn trên, sau đó từ trấn trên bắt xe lên huyện. Lại từ huyện đi nhờ xe lên thành phố, rồi từ thành phố bắt tàu hỏa đến thủ đô. Ít nhất cũng phải mất ba mươi mấy tiếng đồng hồ."
Thời gian tuy lâu, nhưng suy xét đến giao thông lạc hậu ở đây, Thư Viện tính toán một chút, khoảng cách từ đây đến thủ đô có lẽ chỉ tầm hơn trăm cây số mà thôi.
"Chuyện đó chị không lo." Cô nhìn Phương Thúy nói "Bây giờ, chắc chắn gia đình chị đang tìm chị rồi. Chỉ cần đến đồn cảnh sát nhờ họ liên lạc với người nhà chị, chị tin rằng họ sẽ sớm đến đón chị thôi.”
So với chị Phương, Phương Thúy đã được đi học nên khi nghe đến cảnh sát, cô bé không có phản ứng bài xích như chị Phương.
Nghe Thư Viện nói vậy, cô nhẩm tính, từ đây đi bộ lên trấn chỉ mất bốn tiếng. So với đi thủ đô thì nhanh hơn nhiềụ
Hơn nữa, cô cũng từng lên trấn, cô biết đồn cảnh sát ở đâụ
"Chị ơi, chồng chị tên gì? Em giúp chị lên trấn tìm người.”
"Không được " Thư Viện không cần suy nghĩ lập tức từ chối "Chị nghe chị Phương nói rồi, từ đây lên trấn phải đi bộ bốn tiếng. Chị sao có thể để một cô bé như em đi được.
"Em sẽ không đi một mình đâu " Phương Thúy đã nghĩ kỹ "Em sẽ dẫn the0 hai cháu trai đi cùng. Họ đều lớn hơn em.”
Thư Viện nhìn Phương Thúy, từ tɾong mắt cô bé, cô thấy được sự cầu khẩn và quyết tâm.
"Chị ơi, xin chị giúp em. Em muốn đi học, em rấtmuốn đi học Em không muốn sau khi tốt nghiệp cấp hai lại bị thầy giáo giới thiệu lên thành phố làm công nhân, rồi sau đó đợi đến tuổi thì kết hôn, sinh con..." Phương Thúy nói đến đây, nước mắt cũng sắp rơi "Em chỉ muốn tiếp tục đi học thôi...”
Nhìn Phương Thúy một lúc lâu, Thư Viện mới mở lời "Em có giấy bút không?
Phương Thúy lau nước mắt, nói "Có ạ.”
Thư Viện nhận lấy giấy bút, viết xuống hai dãy số.
"Em lên trấn đừng đến đồn cảnh sát, bảo anh họ dẫn em tìm một nơi có đïện thoại công cộng. Sau đó, nhờ tổng đài viên nối máy về thủ đô, gọi vào hai số này.”
"Khi có người bắt máy, em nói với họ chị đang ở đây, bảo họ cử người đến đón chị. Rồi cũng gọi vào số còn lại, báo cho họ biết chị ở đây và cần người đến đón.
Phương Thúy nhìn Thư Viện, không hiểu sao chị lại đổi ý.
Thư Viện xoa đầu cô bé, nhẹ giọng nói "Nếu em đến đồn cảnh sát, vậy thì công lao tìm thấy chị sẽ thuộc về họ. Nhưng nếu em tự gọi đïện, vậy thì công lao đó sẽ là của em. Bất kể bên nào đến trước, chị đều có thể giúp đỡ cho thôn của em nhiều hơn. Đến lúc đó, chị sẽ nhờ người hướng dẫn em kỹ càng về sự khác biệt giữa hệ cao đẳng sư phạm và đại học sư phạm, đồng thời phân tích xem với học lực của em thì trường nào có khả năng đỗ cao hơn."
Phương Thúy gật đầu ma͙nh "Em hiểu rồi Em đi ngay bây giờ ”