⬅ Trước Tiếp ➡
Dĩ nhiên, kiếp trước của cô cũng được dạy như vậy. Nhưng kinh nghiệm sau này lại cho cô biết, quân nhân và cảnh sát cũng chỉ là con người.
Mà đã là con người thì sẽ có điểm yếu, có điểm yếu thì rấtdễ bị người khác lợi dụng͟͟ và khống chế.
"Họ không phải người của chị." Thực tế, cô căn bản là không biết những người quân nhân đó là người của ai, có đáng tin hay không.
Chính vì không biết, nên cô càng không thể đi the0 họ được.
Cô không muốn vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần, lại lập tức nhảy vào vòng tay của tử thần lần nữa.
"Vậy họ..." Phương Thúy nuốt nước miếng một cái, nhưng không nói hết câụ
"Chuyện đó thì em yên tâm, về cơ bản thì những người quân nhân ấy vẫn là người đáng tin." Dù có thật sự bị mua chuộc đi nữa, thì người họ nhắm đến cũng chỉ có thể là cô mà thôi.
Cô vẫn tin tưởng, quân nhân của đất nước này vẫn còn giữ được lương tri cơ bản, không dễ gì tổn hại người vô tội.
"Nhưng mà...”
Phương Thúy còn quá nhỏ, tầm hiểu biết lẫn thế giới quan đều chưa đủ để hiểu được lời Thư Viện nói. Mà Thư Viện cũng không có ý định giải thích thêm.
Cô vẫn đang chờ.
Chờ xem người của cô đến trước, hay người của Lan Viên đến trước.
Nhưng đến giờ, ngay cả với Lan Viên, cô cũng bắt đầu không dám tin tưởng h0àn toàn nữa rồi.
Tuy chuyện cô tham gia hoạt động ở trại trẻ mồ côi không phải là bí mật, nhưng tuyến đường cô đi, và chiếc xe cô dùng hôm đó lại là bí mật.
Dù những người cùng tham gia hoạt động ở trại trẻ mồ côi hôm đó có biết chiếc xe cô đi, thì bọn họ cũng không thể biết cô sẽ chọn con đường nào để về.
Ngay cả bản thân cô cũng không biết hôm đó mình sẽ đi đường nào về.
Vậy nên vấn đề chắc chắn nằm ở phía Lan Viên.
Thư Viện mỉm cười dịu dàng với Phương Thúy "Em không cần phải nghĩ nhiều, mấy chuyện này không liên quan đến em đâụ Em chỉ cần học hành cho tốt là được rồi.”
Chậm nhất thì ngày mai, người của Lan Viên và người của cô sẽ đến.
Nếu trễ hơn thì cũng chỉ đến ngày kia là cùng.
Vậy nên cô chỉ cần chờ thêm hai ngày nữa.
Giờ cô đang suy nghĩ đến chuyện mình đã đồng ý với trưởng thôn, cô nên tìm ai để xử lý chuyện này.
Tìm ra tung tích mấy cô gái kia thì không khó, vấn đề là sau khi tìm được rồi thì phải làm sao?
Nhìn Phương Thúy vẻ mặt ngây thơ không biết gì.
Nhìn vẫn vẻ mặt vô tri nhìn nàng Phương Thúy.
Nếu cô không đến ngôi thôn này, thì liệu năm sau, tɾong số những cô gái bị hại, có tên Phương Thúy không?
Thư Viện đã quyết định, cho dù cô có rời khỏi nơi này, cô cũng sẽ cho người xử lý ba gã giáo viên kia. Ba tên cầm thú đó h0àn toàn không xứng đáng làm thầy giáo.
Chỉ là Thư Viện không biết, tɾong lúc cô đang quyết định trừ khử ba tên giáo viên kia…
Thì bây giờ chính ba gã đó cũng đang nhắc đến cô.
Dù sao ở nơi thôn quê hẻo lánh như thế này, đột nhiên xuấthiện một đội quân thì quá mức nổi bật.
Ban đầu, cứu một cô gái gặp nạn cũng không phải chuyện gì lớn, cùng lắm thì tin đồn sẽ lan dần tɾong thôn.
Nhưng chính vì sự xuấthiện của đội quân đó, mà tin đồn ấy đã lan nhanh gấp nhiều lần.
Ngay từ sáng sớm, Ngô Lương đã vội vã lên đường đến thôn Phương Gia.

⬅ Trước Tiếp ➡