⬅ Trước Tiếp ➡
Dù Lý Đức và những người khác vẫn luôn nói với hắn sẽ không có chuyện gì đâu, là do hắn suy nghĩ quá nhiềụ
Thôn Phương Gia chỉ cứu giúp một cô gái gặp nạn, mà cô ta cùng lắm cũng chỉ ở lại thôn Phương Gia vài ngày thôi.
Hắn thật sự không cần phải quá căng thẳng.
Nhưng hắn lại không thể nào yên tâm được, tim cứ đập thình thịch không ngừng.
Hắn biết rấtrõ, số tiền mà mình kiếm được là tiền bất lương.
Giới thiệu nữ sinh của mình đi làm cái công việc đó, hắn không chỉ là làm ô uế nghề giáo, thậm chí sau khi hắn chết chắc chắn cũng chỉ có đường xuống địa ngục.
Nhưng hắn cần tiền.
Hắn là con út tɾong nhà, nên mới có cơ hội học cấp ba thi vào đại học sư phạm.
Trường sư phạm không thu học phí, ăn ở được bao trọn, mỗi tháng còn phát tiền tiêu vặt.
Chỉ cần sau khi tốt nghiệp, đi nhận công tác tại vùng sâu vùng xa, nơi thiếu giáo viên tɾong bảy năm là được.
Nhưng tɾong nhà hắn vẫn còn cha mẹ và các anh trai.
Họ cho rằng hắn là người học đại học, lương cao hơn bọn họ, nên có chuyện gì cần đều tìm đến hắn.
Lúc đầu, hắn rấtbiết ơn sự hy sinh của các anh trai hắn, mỗi tháng ngoài tiền sinh hoạt cá nhân, hắn đều gửi toàn bộ tiền lương còn lại về cho cha mẹ.
Nhưng cha mẹ và các anh trai vẫn thường xuyên viết thư xin tiền, nào là sửa nhà, nào là cháu bị bệnh, muốn đi học nhưng thiếu học phí, v.v.
Hắn biết, đó chỉ là cái cớ, nhưng hắn lại không có cách nào từ chối yêu cầu của bọn họ.
Thời gian dài, áp lực kinh tế đè nặng̝ đến mức khiến hắn không thể thở nổi.
Sau đó, cha hắn bị bệnh, mẹ hắn viết thư đòi hắn gửi năm trăm đồng.
Làm sao hắn có nhiều tiền như vậy được?
Cả tháng lương cộng với trợ cấp của hắn cũng mới 60 mấy đồng tiền.
Mỗi tháng, ngoài khoản mười lăm đồng để lại cho bản thân, phần còn lại hắn đều gửi hết về nhà.
Nhưng mẹ hắn không nghe lời giải thích, nghĩ rằng hắn có tiền mà không chịu đưa.
Đúng lúc đó, Lý Đức tìm đến hắn.
Lần đầu tiên hắn cự tuyệt.
Lần thứ hai hắn cũng cự tuyệt.
Nhưng rồi thư từ mẹ, từ các anh liên tục đến...
Lần thứ ba, hắn không thể từ chối nổi nữa.
Vì vậy, hắn đành nhắm mắt hợp tác với Lý Đức bọn họ, chọn ra những nữ sinh có ngoại hình không tồi, rồi thuyết phụcphụ huynh bọn họ cho con gái lên thành phố làm... Việc.
Hai năm qua, hắn cũng kiếm được không ít, nhưng hắn biết rõ đây là đồng tiền thất đức, bọn họ cũng kiếm không lâụ
Giờ đây hắn chỉ mong có thể bình an h0àn thành đủ bảy năm, sau đó xin điều chuyển đi nơi khác.
Hắn đã tính kỹ rồi, sẽ xin chuyển đến thành phố nơi hắn từng học đại học, hoặc ít nhất là những huyện thành gần đó.
Từ nay về sau, hắn không định trở về nhà nữa, vì chỉ cần hắn quay về, nhìn thấy cha mẹ và các anh, hắn sẽ lại nhớ đến việc chính họ đã bức bách hắn đến bước phải kiếm tiền thất đức như vậy.
Vội vàng đến thôn Phương Gia, từ xa hắn đã nhìn thấy bên ngoài thôn có xe ieep quân sự và cả lều trại quân đội.
Cảnh tượng đó khiến Ngô Lương giật mình thon thót.
Rốt cuộc thì thôn Phương Gia đã cứu giúp người nào?
Mà có thể khiến cả quân đội phải điều động đến?

⬅ Trước Tiếp ➡