⬅ Trước Tiếp ➡
Giống như dì Vương, người phụ nữ không gặp được người tốt, lại còn phải sống tɾong một gia đình chồng tồi tệ như vậy, dù có ly hôn với chồng rồi, cuộc sống của bà vẫn chẳng khác gì địa ngục.
Nếu không nhờ Thư Viện ra tay giúp đỡ, thì không biết dì Vương và hai đứa con gái của bà ấy giờ sẽ sống ra sao.
“Có chuyện gì vậy?” Thư Viện nhìn chị Giang hỏi.
Hiện tại cô đã dọn ra khỏi nhà chị Phương, tạm thời ở tɾong một căn nhà trống tɾong thôn.
Để cảm ơn sự chăm sóc của chị Phương tɾong hai ngày qua, cô đã để lại cho chị một ít tiền.
Số tiền không lớn, nhưng cũng đủ để giúp cuộc sống của chị Phương đỡ chật vật hơn đôi chút.
Từ lời kể của Phương Thúy, cô biết chồng của chị Phương làm kiểm lâm, với mức lương đó thì đủ để cả nhà bốn người sống khá thoải mái.
Nhưng vì cha chồng của chị Phương lâm bệnh nặng̝ rồi mất, vợ chồng chị Phương đã vay mượn không ít tiền, nên hiện tại cuộc sống mới túng thiếu như vậy.
Thư Viện lau khô tóc rồi cầm lược bắt đầu chải mái tóc dài của mình.
“Phu nhân, lúc nãy tôi đến nhà trưởng thôn thì tình cờ gặp người của cô đến tìm trưởng thôn, nói ba giáo viên tɾong trường đã bị bắt.”
Chị Giang ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp “Người đó nói ba người này đều là thành viên của một băng nhóm tội phạm. Công việc của ba người kia là lựa chọn những bé gái có ngoại hình ưa nhìn, rồi lấy danh nghĩa giới thiệu việc làm để thuyết phụcphụ huynh giao con cho họ. Sau đó họ giao các bé gái đó cho người tɾong tổ chức, tiếp đó đưa những bé gái đó lên thành phố lớn.”
Chuyện này Thư Viện đã đoán được từ trước, nên khi nghe chị Giang kể lại, cô không hề bất ngờ.
“Vậy mấy đứa bé gái ở thôn Phương Gia bị đưa đến các thành phố nào?”
“Bọn họ bị đưa đến một thành phố núi gần biên giới.” Chị Giang nghiến răng nói.
Thành phố núi.
Đây là thành thị mà Thư Viện chưa từng nghe qua.
Nhưng cô biết mấy năm gần đây khu vực biên giới chẳng yên ổn gì, mà các bé gái bị đưa đến đó, còn làm tɾong ngành sản xuấtđặc thù, chỉ e bọn họ có sống cũng không sống được mấy năm.
Tuy vậy, thỏa thuận giữa cô và trưởng thôn cũng chỉ là để biết các bé gái tɾong thôn bị đưa đến đâu, giờ thì điều đó đã rõ, coi như lời hứa đã h0àn thành.
“Quê tôi và lão Giang ở tỉnh N, làng chúng tôi còn nghèo hơn, lạc hậu hơn nơi này nhiềụ Muốn lên tới thị trấn cũng phải đi bộ nguyên một ngày. Tôi nhớ mấy năm trước người thân viết thư kể, mấy làng lân cận cũng có giáo viên tình nguyện đến dạy học. Nếu mấy người đó cũng giống như ở thôn Phương Gia này, thì những bé gái ở thôn chúng tôi sau này biết sống sao đây...” Chị Giang nói đến đây đã tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Thư Viện không trả lời lời chị, vì cô biết chị Giang chỉ đang trút nỗi lòng, than thở vài câu mà thôi.
Chuyện này đâu phải điều mà họ có thể can thiệp được.
“Nghĩ the0 hướng tích cực, ít nhất sau chuyện này, người dân thôn Phương Gia cũng sẽ biết suy nghĩ hơn, không dễ dàng tin lời người ngoài để rồi giao con mình cho họ nữa.”
“Bọn khốn nạn đáng chém ngàn đao đó, chết rồi cũng phải xuống địa ngục.” Chị Giang tức giận mắng nhiếc.
“Nếu chúng sợ xuống địa ngục, thì đã chẳng làm những chuyện thất đức như vậy rồi.”

⬅ Trước Tiếp ➡