⬅ Trước Tiếp ➡
Người có thể làm ra loại chuyện đó, làm sao sợ báo ứng? Chỉ sợ đều là loại người sống buông thả, sống được ngày nào hay ngày đó.
Đúng lúc ấy, tiếng khóc lóc vang lên từ bên ngoài. Thư Viện và chị Giang liếc nhìn nhau, rồi chị Giang lập tức bước ra ngoài xem có chuyện gì xảy ra.
Vừa bước ra khỏi cửa, chị Giang đã nhìn thấy mấy người phụ nữ đứng trước cổng, nước mắt đầm đìa, bị lính gác ngăn lại.
Vừa trông thấy chị, họ lập tức bật khóc và kêu lên.
"Làm ơn giúp chúng tôi
"Xin chị đấy
"Cầu xin chị hãy giúp chúng tôi tìm lại con
Chị Giang thầm đoán, có lẽ đây chính là thân nhân của mấy bé gái bị lừa.
Cứu?
Ngay cả muốn, chị cũng chẳng có khả năng.
Đừng nói chị căn bản không có năng lực này.
Thậm chí, chị còn không biết phải nói gì.
Là một người mẹ, chị rấthiểu nỗi đau của họ.
Nhưng cũng chính vì từng trải hơn họ, chị biết rõ đây là một mạng lưới buôn người quy mô lớn, có tổ chức, có kế hoạch, mức độ nguy hiểm của nó đâu phải người thường có thể tưởng tượng.
Chị nhìn ra, đến cả Thư Viện cũng chẳng dám dính líu vào, huống gì là chị?
Dù lòng chị có đồng tình với bọn họ đến đâu, cũng chỉ là có lòng mà không có sức.
Nhưng chị Giang cũng không thể để họ cứ đứng đó khóc lóc mãi, dù sao, họ còn phải ở lại thôn này thêm hai ngày nữa.
Tuy rằng bọn họ mang the0 người không ít, nhưng như câu xưa vẫn nói "Rồng ma͙nh cũng không đè nổi rắn làng."
Dân thôn này ít nhất cũng mấy trăm người.
Chị Giang đang loay hoay không biết phải làm sao để xoa dịu đám người ngoài kia thì nghe tiếng của Thư Viện.
"Chuẩn bị đi, chúng ta rời khỏi thôn này.” Thư Viện biết, bọn họ không thể ở lại thôn này nữa.
Vụ việc vừa mỡi vỡ lở, cha mẹ của mấy bé gái vì quá đau lòng nên chẳng nghĩ được gì, không suy xét nhiều khía cạnh khác ngoài việc tìm con của mình về.
Nhưng một khi họ đã bình tĩnh lại, có lẽ điều họ muốn nhất lại là chuyện này... Chưa từng xảy ra.
Chỉ là trước khi lý trí trở lại, những bậc cha mẹ bị cảm xúc chi phối không thể nói lý được.
"Phu nhân..." Chị Giang nhìn Thư Viện.
Thư Viện khép hờ mắt nói "Chuyện này, chúng ta không thể can dự cũng không có cách nào can dự.”
Đánh bậy đánh bạ lộ ra một phần tảng băng chìm, với thân phận của cô, kẻ đứng đằng sau sẽ không the0 cô so đo, cũng không muốn đắc tội cô.
Nhưng nếu truy cứu đến tận cùng, như vậy kẻ đứng đằng sau kia cũng không để yên.
Người làng này đã giúp cô, cô rấtcảm kích, sẵn sàng trả ơn bằng tiền bạc, thậm chí giúp vài chuyện nhỏ cũng có thể.
Nhưng chuyện buôn người... Nước quá sâu, quá phức tạp, cô không thể và cũng không muốn nhúng tay chọc cái phiền toái này.
Chị Giang cũng hiểu, lời của Thư Viện h0àn toàn có lý, nước này quá sâu, không phải bọn họ có thể chạm vào. Dù có đồng tình với người thôn này thế nào đi nữa, họ cũng không thể làm gì.
Điều quan trọng nhất bây giờ là đưa Thư Viện an toàn trở về thủ đô.
Chị Giang xoay người trở vào nhà để chuẩn bị đồ đạc, tiếng khóc vang vọng bên ngoài ngày càng lớn hơn.
Thư Viện đứng tɾong nhà nghe những tiếng khóc thê lương ấy, cô chỉ khẽ thở dài một hơi.
Không phải cô không muốn giúp, mà là cô không thể giúp.

⬅ Trước Tiếp ➡