Phương Ức đã đến thế giới này được năm năm rồi.
Dù sinh ra tɾong một gia đình nghèo, cha mẹ trọng nam khinh nữ, cô ta cũng không vì thế mà nản lòng hay tuyệt vọng.
Cô ta hiểu, một khi ông trời đã cho cô ta cơ hội sống lần thứ hai, thì nhất định sẽ không bỏ rơi cô ta.
Huống hồ, dù cha mẹ cô ta có trọng nam khinh nữ, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện bán cô ta đi để lấy tiền cưới vợ cho con trai.
Tất nhiên, cũng có thể là do cô ta là con út tɾong nhà, khi hai anh trai cưới vợ thì cô ta còn nhỏ, cho dù bán cô ta cũng chẳng được bao nhiêu tiền.
Sau khi đến thế giới này, Phương Ức luôn tìm mọi cách để rời khỏi ngôi làng nghèo khó này, muốn lên thành phố, vì cô ta tin với sự thông minh của mình, chỉ có nơi đó mới là đất dụng͟͟ võ.
Nhưng cha mẹ cô ta lại không đồng ý.
Ở cái nơi chết tiệt này, chỉ cần cha mẹ không cho phép, ngay cả việc đi dạo ở trấn trên cũng khó như lên trời.
Nhất là bây giờ cô ta đã mười tám tuổi, cha mẹ lại chỉ mong gả cô ta đi để lấy một khoản tiền cưới thật lớn.
Nhưng Phương Ức thì không muốn lấy chồng. Dù có phải lấy, cô ta cũng không muốn lấy mấy tên nông dân nghèo rớt mồng tơi này.
Nhưng việc cô ta có muốn hay không cũng chẳng quan trọng, cha mẹ chẳng hề để ý đến ý kiến của cô ta.
Đúng lúc Phương Ức đang giận dỗi với cha mẹ tiện nghi thì cháu gái của Phương Ức gặp chuyện.
Anh cả của Phương Ức lớn hơn cô ta hai mươi tuổi, lúc cô ta chào đời thì anh ta đã có vợ con rồi. Anh ta chỉ có một trai một gái, con gái tên là Phương Như, lớn hơn cô ta một tuổi.
Nhưng quan hệ giữa Phương Ức và Phương Như lại chẳng tốt đẹp gì. Tuy khi cô ta xuyên không đến đây, nhờ đầu óc thông minh, thủ đoạn khôn khéo mà chưa từng chịu thiệt trước Phương Như, nhưng qua ký ức của nguyên chủ, cô ta biết rõ con bé Phương Như đó không phải người tốt.
Cho nên một năm trước, Lý Đức nói sẽ giới thiệu việc làm cho Phương Như, cô ta mặc dù biết là có vấn đề, nhưng vẫn không ngăn cản.
Tuy rằng cô ta không ưa Phương Như, cũng chỉ định cho con nhóc đó một bài học nho nhỏ, chứ cô ta không có ý hại chết nó.
Với lại, sau chuyện này, cô ta tin thanh danh của Phương Như đã bị hủy hoại, về sau chắc chắn không dám lên mặt với cô ta nữa.
Nhưng cô ta cũng hiểu, chuyện cứu Phương Như không phải dễ dàng gì. Dựa vào năng lực của trưởng thôn thì h0àn toàn không làm nổi.
Mấy hôm trước, tɾong thôn có một người phụ nữ gặp nạn đến đây, cô ta đương nhiên biết.
Cô ta từng nghĩ đến chuyện mượn cơ hội từ người phụ nữ kia để rời khỏi ngôi làng nghèo nàn này. Nhưng mấy lần đi ngang qua nhà chị Phương, cô ta đều không gặp được người phụ nữ đến từ thủ đô kia.
Sau đó, quân đội xuấthiện, rồi thêm mấy chiếc xe đến nói là đưa người phụ nữ ấy về thủ đô.
Cô ta biết, cơ hội của mình đã tới.
Thế nên bây giờ cô ta mới đứng chặn trước xe, không cho người phụ nữ đó rời đi.
Thấy người trên xe bước xuống, cô ta nhận ra đó là chị Giang – người được thủ đô phái đến để đón cô gái tên là Thư Viện.