⬅ Trước Tiếp ➡
“Người xưa có câu, chịu một giọt nước ân tình, phải trả bằng cả dòng suối.” Phương Ức hít sâu một hơi rồi nói “Mặc kệ như thế nào thì khi chị gặp nạn, dân thôn chúng tôi đã giúp đỡ chị. Giờ người tɾong thôn chúng tôi gặp chuyện, nhờ chị giúp một tay, cũng không phải quá đáng chứ? Hơn nữa, chúng tôi chỉ muốn nhờ chị giúp tìm lại những cô gái bị lừa lên thành phố, việc này với chị chắc đâu khó khăn gì.”
Cô ta đang muốn dùng ơn nghĩa để gây áp lực.
Chị Giang cười lạnh “Muốn tìm người thì nên tìm cảnh sát mới đúng. Chặn chúng tôi lại làm gì, chúng tôi đâu phải cảnh sát.”
“Nhưng cảnh sát nghe lời các người mà ” Phương Ức buột miệng nói ra.
Người có thể điều động cả quân đội, thân phận chắc chắn không tầm thường.
“Ai nói cảnh sát nghe lời chúng tôi?” Chị Giang hỏi ngược lại.
Chuyện đó còn phải hỏi sao?
Nhìn vào khí thế và thân phận của mấy người, muốn cảnh sát ra tay giúp cũng không có gì khó.
Nhưng cô ta cũng nhận ra mình vừa lỡ lời.
“Cho dù các người không giúp tìm người, thì cũng có thể đưa tôi the0 về thủ đô chứ?” Phương Ức vẻ mặt kiên định nói “Chuyện buôn người như thế này, cảnh sát ở trấn trên của chúng tôi không xử lý được, vậy thì cảnh sát ở thủ đô chắc chắn làm được.”
“Phương Ức, con lại nói bậy gì đó hả?” Lúc này cha mẹ và các anh của Phương Ức cũng đã chạy tới.
“Mẹ.” Phương Ức nhìn mẹ mình nói “A Như là cháu gái của mẹ, là cháu gái của con, con không thể trơ mắt nhìn nó lưu lạc xứ người mà không làm gì cả. Mẹ với cha tuổi đã lớn, anh cả với chị dâu cũng không còn trẻ, sao con nỡ để mọi người vất vả bôn ba đường dài. Cho nên chuyện tìm A Như cứ để con lo, con hứa nhất định sẽ đưa con bé trở về.”
Lời của Phương Ức khiến chị dâu cả – người đã khóc đến sưng mắt – lại một lần nữa rơi lệ.
Chị tự trách mình đã quá tin lời thầy giáo, khiến con gái bị hại.
Dù là giáo viên thì sao, thầy cũng là người nơi khác.
Trước giờ mỗi tháng chỉ nhận được tiền con gái gửi về, mà không có lấy một lá thư, chị ta đã cảm thấy bất an.
Giờ biết con mình bị chính thầy giáo bán lên thành phố, chị ta không ngừng khóc. Chị ta muốn đi tìm con, nhưng nơi xa nhất chị ta từng đi chỉ là lên trấn trên, muốn đến cái thành phố núi xa xôi kia thì chị ta chẳng khác nào người có mắt như mù, đường đi như thế nào cũng không biết.
Không ngờ đứa em chồng vốn quan hệ chẳng tốt với con gái mình lại đứng ra giúp đỡ. Chị ta làm sao không cảm động cho được, vừa thấy áy náy vì lòng dạ mình hẹp hòi với em chồng. Quả nhiên mặc kệ sinh hoạt bình thường có va chạm ra sao, nhưng đến lúc hoạn nạn, vẫn là người nhà đáng tin nhất.
Đây là muốn ăn vạ các cô, khó trách Thư Viện nói chuyện này không thể quản.
Không chỉ vì nước quá sâu, không phải các cô có thể nhúng tay được, mà còn bởi vì chính những người dân tɾong thôn này.
Với kiểu suy nghĩ của bọn họ, lúc này thì vội vã đi tìm con gái thật, nhưng nếu sau này tìm được rồi, những lời đàm tiếu đi the0 cùng nhau đến, e là bọn họ sẽ quay ra trách móc các cô xen vào chuyện của người khác, thậm chí lại muốn đẩy con gái vừa về cho các cô gánh vác.

⬅ Trước Tiếp ➡