Nghe Thư Viện nói vậy, sắc mặt Vương Quốc Đống liền thay đổi.
Tất nhiên, the0 luật bất thành văn tɾong tiểu thuyết ngôn tình, dù là nam chính hay nam phụ, một khi đã dính tới nữ chính thì đầu óc lập tức sẽ trở thành tương hầm.
Dù có được xây dựng là tổng tài bá đạo, thì cuối cùng cũng sẽ hóa thành một anh chàng gào rú vì tình.
“Chị đừng hòng ly gián tôi với mẹ và bà nội. Tôi tin, bất kể tôi đưa ai về thủ đô, họ nhất định cũng sẽ nhấc tay hoan nghênh."
Dĩ nhiên, cậu ta cũng không phủ nhận ý định sẽ đưa Phương Ức về thủ đô.
Cậu ta không phủ nhận, cậu ta đã “yêu từ cái nhìn đầu tiên” với Phương Ức.
Quả nhiên...
Chuyện nhà họ Vương, Thư Viện lười quan tâm. Cô chỉ liếc Phương Ức một cái rồi bỏ đi.
Nếu như Phương Ức thực sự đến được thủ đô, vậy nam chính thì sao?
Hắn có phải đã xuấthiện ở thủ đô?
Thư Viện không hề có ý định tranh g͙iành danh hiệu “người tốt việc tốt” với Phương Ức.
Dù sao thì, the0 “luật bất thành văn” tɾong tiểu thuyết ngôn tình, ai đối đầu với nữ chính cũng đều sẽ trở thành “pháo hôi” nhân vật bị vứt bỏ, hi sinh để làm nền cho nữ chính .
Hiện tại cô đang sống những ngày tháng rấtthoải mái, nên không có ý định đi làm “pháo hôi”.
Tuy cô không muốn đối đầu với Phương Ức, cũng rấtsẵn lòng nhiều danh hiệu người tốt việc tốt cho cô ta, nhưng nếu có cơ hội chọc tức, khiến cô ta ngột ngạt một chút, thì cô vẫn rấtsẵn lòng.
Thừa dịp lúc Cố Chấn Viễn còn chưa về, Thư Viện liền gọi đïện về thủ đô cho Vương phu nhân, kể với bà ấy chuyện con trai bà đang ở đây làm “anh hùng trượng nghĩa”.
Vương Quốc Đống đúng là một thanh niên đầy nhiệt huyết, nhưng Vương phu nhân thì không phải là một người mẹ nhiệt huyết như vậy.
Là một phu nhân của dòng dõi thế gia, cái đầu và tâm cơ của bà ấy khúc khuỷu như mê cung, huống hồ bà ấy còn nổi tiếng là người thương con như bảo vật, hai đứa con chính là thịt đầu quả tim của bà ấy, còn quan trọng hơn cả mạng sống Vương phu nhân.
Đầu Vương Quốc Đống bị rút gân, tɾong đầu chỉ có mỹ nhân, không nhìn thấy được quan hệ lợi hại ẩn phía sau, nhưng đầu Vương phu nhân thì h0àn toàn tỉnh táo.
Vừa nghe Thư Viện nói như thế, bà ấy lập tức hiểu rõ bên tɾong phức tạp cỡ nào.
Nếu là người khác đi làm “người hùng trượng nghĩa”, bà ấy chắc chắn sẽ ủng hộ hết mình.
Là một người mẹ, bà 100% thống nhất loại truyện bán người bán con gái kiếm lời như vậy.
Nhưng khi người đi làm việc nghĩa là con trai bà, bà chỉ thấy được toàn những nguy hiểm đang rình rập quanh con trai mình.
Nói gì thì nói, lợi ích đằng sau những phi vụ buôn người này lớn đến mức không thể tưởng tượng, làm gì có chuyện mấy kẻ tép riu dám đứng ra. Nhất định phải có một đại Boss đứng sau lưng, mà rấtcó thể một tɾong những gia tộc lớn ở thủ đô cũng liên lụy ở bên tɾong.
Tục ngữ nói rấtđúng "Chặt đường làm ăn của người khác, chẳng khác nào giết cha họ".
Con trai bà chạy ra làm kẻ dẫn đầu, ai biết sau này sẽ bị người ta trả thù thế nào?