Vương phu nhân cực kỳ cảm kích vì Thư Viện đã gọi đïện thông báo chuyện này, nếu không sau này biết đâu con trai mình bị đại Boss gài bẫy thì hối cũng không kịp. Tuy nhà họ Vương ở thủ đô chưa từng sợ ai, nhưng ai dám đảm bảo bọn tiểu nhân không chơi trò hèn hạ?
Không nói hai lời, Vương phu nhân lập tức gọi cho các vệ sĩ đang đi the0 con trai, ra lệnh “Dù có phải khiêng nó cũng phải lập tức mang về thủ đô cho tôi ”
So với Vương Quốc Đống, nhóm vệ sĩ đương nhiên nghe lời Vương phu nhân.
Vì vậy, khi chị Giang báo lại Vương Quốc Đống đã bị vệ sĩ đưa về thủ đô, Thư Viện h0àn toàn không bất ngờ.
Chuyện khiến cô bất ngờ, là Vương Quốc Đống không đưa Phương Ức về cùng, nhưng lại để người ở lại chăm sóc cô ta.
Thư Viện không cần đoán cũng biết Phương Ức tuyệt đối tức chết rồi.
Nếu Phương Ức không ngốc, thì chắc chắn sẽ biết chuyện này có liên quan đến cô.
Nhưng cô đã dám làm thì cô liền dám đảm đương.
Còn nếu Phương Ức không ngu, cô ta sẽ không dại gì đến tìm cô gây chuyện.
Thế là mối thù giữa hai người coi như đã hình thành.
Dù sao thì, dù không có chuyện này, thì mối quan hệ của hai người cũng chẳng thể hòa hợp nổi.
Từ lúc cô không mang Phương Ức đến thủ đô, Thư Viện đã xác định sẽ coi cô ta như kẻ địch.
Ở cái nơi quê mùa này, Phương Ức không thể nào tỏa sáng, cho nên đến thủ đô rồi thì mới là sân khấu của cô ta.
Dù Vương Quốc Đống có để người lại chăm sóc Phương Ức, nhưng bây giờ nhà họ Vương, người nắm quyền không phải là cậu ta.
Huống gì với tính cách bảo vệ con như mạng của Vương phu nhân, bà ấy sẽ không bao giờ chấp nhận một người như Phương Ức trở thành con dâụ
Vậy thì, người mà Vương Quốc Đống để lại liệu có thể đưa Phương Ức đến thủ đô không?
Thật lòng mà nói, Thư Viện rấtmong được gặp lại Phương Ức ở thủ đô, để xem nữ chính có thể leo lên đến vị trí nào.
Nhưng mặc kệ nữ chính kia có leo cao tới đâu, chỉ cần cô ta đừng làm phiền cô là được.
Nếu không dù cô ta là nữ chính, cô có cô ta như con gián mà đập.
Đúng là cuộc đời ở đâu cũng đầy drama.
Mới chỉ mấy tiếng trước, Thư Viện còn nghĩ Vương Quốc Đống đã bị vệ sĩ bắt về thủ đô, dù cậu ta có để người lại chăm sóc Phương Ức, nhưng với tính cách của mẹ Vương Quốc Đống, bà ấy tuyệt đối sẽ không để Phương Ức đặt chân vào thủ đô nửa bước.
Vương Quốc Đống đã đi rồi, vậy tiếp the0 Phương Ức sẽ tìm ai để đưa cô ta rời khỏi trấn trên này đây?
Vương Quốc Đống đi rồi, kế tiếp Phương Ức muốn tìm ai mang nàng rời đi trấn nhỏ này đâụ
Không ngờ mới chỉ mấy tiếng sau, cô lại nghe được từ miệng Cố Chấn Viễn phu nhân trưởng trấn đã bắt cóc Phương Ức làm con tin và mang the0 Phương Ức chạy trốn khỏi trấn trên.
The0 định luật của tiểu thuyết ngôn tình, Thư Viện không hề lo lắng về sự an toàn của Phương Ức, bởi vì vào thời điểm nguy hiểm nhất, kiểu gì cũng có người đến cứu nữ chính.
Đây gọi là “luật bất tử của nữ chính”, dù có rơi xuống vực sâu hay uống nhầm thuốc độc, cuối cùng vẫn sống khỏe ma͙nh, tung tăng nhảy nhót.
Chỉ là... nếu Phương Ức đến được thủ đô, thì người đầu tiên cô ta tìm sẽ là ai?