Thư Viện chậm rãi kể lại chuyện xảy ra ở thôn Phương Gia “Phe diều hâu với phe bồ câu cứ lo đâύ đá nhau, nếu cứ để bọn họ tiếp tục như vậy, thì không biết sẽ còn bao nhiêu người bị hại, sau đó còn bao nhiêu người sẽ như nhà họ Thượng, vì đào được khoáng sản quý hiếm mà liên kết với quan chức để kiếm lợi từ giữa. Tất nhiên những người như vậy chỉ là số ít, con tin đa số quan chức vẫn vì nước vì dân. Nhưng... Nếu không có người nào đứng ra áp chế những kẻ đầy tham vọng đó, thì chỉ cần hậu quả do họ gây ra thôi cũng đủ làm đất nước này thủng lỗ đầy mình rồi.”
Cố Chấn Viễn tuy có binh quyền tɾong tay, nhưng trọng lượng chính trị của anh vẫn chưa đủ. Anh có thể thuyết phụcđược phe bồ câu, nhưng lại không cách nào làm những kẻ thuộc phe diều hâu đầy dã tâm kia nghe lời.
Cốc lão bỗng hỏi “Cô nhóc, con có biết nếu ta xuấtsơn, người đầu tiên ta ra tay đàn áp là ai không?” Ông dĩ nhiên nắm rõ tình hình tɾong nước. Trước kia ông lui về ở ẩn tɾong núi rừng là vì thất vọng với chính trị, nhưng không có nghĩa là ông không quan tâm đến quốc gia.
Thư Viện chẳng cần nghĩ nhiều, trả lời luôn “Là các thế gia.”
Sau chuyện ở thôn Phương Gia, đằng sau chắc chắn có bóng dáng của các thế gia.
Chỉ là không biết tại sao những thế gia đó lại phát rồ bắt tay với đám quan chức vô lương tâm thôi.
Cốc lão bình thản nhắc “Nhà họ Thư cũng là một thế gia.”
Nghe vậy, Thư Viện cười “Ông à, chắc ông cũng biết mối quan hệ giữa con và nhà họ Thư. Nói trắng ra, nhà họ Thư là kẻ thù của con. Nếu không có nhà họ Thư, thì cha mẹ con vẫn còn sống yên lành đến giờ, con còn mong cả nhà họ Thư chết hết cho rồi, đâu hơi đâu mà quan tâm tới bọn họ nữa.”
Cốc lão nhìn Thư Viện, hỏi “Dù sao tɾong người con vẫn chảy dòng máu của nhà họ Thư, con thật sự không bận tâm sao?”
Thế gian này có mấy ai thật sự buông bỏ được gốc gác của mình?
Năm xưa chính ông cũng vì bất đắc dĩ mà rời bỏ gia tộc, tất nhiên là trước đó gia tộc đã vứt bỏ ông trước rồi.
“Con đã không trả thù cho cha mẹ, như vậy cũng coi như là đã đền ơn cái dòng máu nhà họ Thư rồi. Từ nay về sau sống chết của nhà họ Thư không liên quan gì đến con nữa.”
Thư Viện nghiêm túc nói “Hơn nữa, nếu chỉ vì là gia tộc, là cùng huyết thống cho nen mặc kệ đúng sai, thì Cốc lão nghĩ cách làm đó là đúng sao? Dù nhà có quan trọng thế nào, cũng không thể quan trọng hơn quốc gia. Dù gia tộc có quan trọng thế nào, cũng nên đặt pháp luật lên trên hết. Nhưng giờ đây, có quá nhiều người chỉ có gia tộc tɾong mắt, mà không có đất nước, vậy thì giữ những thế gia kiểu đó lại để làm gì?”
Hiện tại, nhiều thế gia đã trở thành khối u ác tính của đất nước. Dù không thể phủ nhận vẫn còn không ít thế gia tốt, nhưng tục ngữ nói rấtđúng Một con sâu làm rầu nồi canh.
Những gia tộc như nhà họ Hồ, họ Thương, thà xóa bỏ còn hơn.
Cốc lão nhìn ra được Thư Viện nói thật lòng, mà Thư Viện cũng không có ý nắm mãi một chuyện không bỏ.
“Vài hôm nữa, con và Chấn Viễn muốn đi thành phố núi một chuyến, đến lúc đó Sở Sở lại phải làm phiền ông mấy ngày nữa rồi.”