⬅ Trước Tiếp ➡
Suy nghĩ một lúc, Thư Viện lại gọi thêm một cuộc đïện thoại cho mẹ của Vương Quốc Đống, thông báo với bà ấy chuyện này.
Sau đó cô vứt hết chuyện Phương Ức ra khỏi đầụ
Cô nghĩ đợi Cố Chấn Viễn quay về, họ có thể trở lại thủ đô, cô cũng đang nhớ con gái lắm rồi.
Nhưng không ngờ, chỉ một câu nói của Cố Chấn Viễn khiến cô sững người.
"Anh muốn đến thành phố núi?”
Thư Viện khó hiểu nhìn Cố Chấn Viễn, cô tưởng anh đã không định can dự vào vụ buôn người này nữa, vậy anh đến thành phố núi làm gì?
Cố Chấn Viễn gật đầu "Anh sẽ đưa em về thủ đô trước, rồi mới đến thành phố núi."
"Em có thể hỏi lý do được không?" Thư Viện không định truy hỏi tới cùng, nếu Cố Chấn Viễn không muốn trả lời thì thôi.
Không ngờ lần này Cố Chấn Viễn lại trả lời.
"Lúc đầu anh nghĩ bọn họ chỉ đơn giản là buôn người, nhưng không ngờ không chỉ có vậy." Vẻ mặt Cố Chấn Viễn trở nên lạnh lùng "Chúng còn bị nghi ngờ dính líu đến việc mua bán bí mật quốc gia cho nước ngoài."
Cái này thì…
Giờ thì Thư Viện đã hiểu vì sao Cố Chấn Viễn phải đi rồi.
Nhưng nghĩ nghĩ một lúc, cô nói "Vậy thì em đi thành phố núi với anh."
"Không được." Cố Chấn Viễn phản đối ngay không cần suy nghĩ "Chuyện này quá nguy hiểm."
Thư Viện liền ôm lấy cánh tay Cố Chấn Viễn nói "Chính vì nguy hiểm nên anh càng phải đưa em đi. Ai chẳng biết anh luôn công tư phân minh. Gần đây em đang muốn mua vài món trang sức ngọc phỉ thúy chất lượng cao, mà anh không làm gì được em nên phải đi cùng em đến thành phố núi mua hàng. Dù sao thì đồ ở thủ đô lúc nào cũng đắt hơn thành phố núi vài ba phần, em còn muốn mua thêm vài khối đá nguyên liệu để sau này làm trang sức cho con gái làm của hồi môn."
"Em vẫn nên ở lại thủ đô với lão gia tử, chăm sóc Sở Sở đi. Anh sẽ sớm quay về." Tuy rằng Thư Viện đã đưa ra một cái cớ rấthợp lý, nhưng anh vẫn không muốn để Thư Viện mạo hiểm.
"Anh cũng biết Phương Ức bị Lâm Mỹ Hoa bắt cóc, rấtcó thể bây giờ đang trên đường đến thủ đô. Anh còn nói cô ta là nữ chính, mà hiện giờ cô ta ghét em đến mức muốn em biến mất. Nếu em gặp cô ta ở thủ đô, hai người mà cãi nhau thì biết làm sao? Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn, nói tiếp "Cô ta là nữ chính, thì chắc chắn khí vận cao hơn người bình thường. Nếu lúc anh không có mặt ở thủ đô mà em xung đột với cô ta, không ai bảo vệ em, vậy em biết làm sao? Chẳng lẽ anh muốn khi anh về thủ đô lại thấy em thành một bé đáng thương à?"
Ngày thứ hai sau khi trở lại thủ đô, Thư Viện đã đến thăm Cốc lão và con gái.Cô vừa đút trái cây cho con ăn, vừa nhàn nhã trò chuyện với Cốc lão.
“Ông ơi, ông vẫn chưa định xuống núi sao?” Thư Viện biết trừ khi chính Cốc lão nguyện ý, bằng không thì dù Cố Chấn Viễn có học Lưu Bị ba lần đến mời cũng vô dụng͟͟.
Cốc lão nhìn Thư Viện, hỏi lại “Sao, con vẫn chưa bỏ cuộc à?”
Cốc lão là người rấtthoải mái sống một mình giữa núi rừng, ông ăn uống đạm bạc cũng không sao. Bây giờ ở tɾong biệt viện dưới tên Thư Viện, ăn ngon mặc đẹp ông cũng thấy vui vẻ y như vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡