⬅ Trước Tiếp ➡
“Sau khi Cố lão phu nhân qua đời, tài sản của nhà họ Cố đã bị Cố Chấn Viễn lấy đi một phần lớn, vì vậy nhà họ Cố vốn không thiếu tiền bỗng nhiên trở nên túng thiếụ Nhưng nhà họ Cố từ trước đến nay luôn quen với việc tiêu xài hoang phí, bọn họ không biết cái gọi là liệu cơm gắp mắm. Vì vậy, Cố phu nhân bắt đầu hợp tác với người khác làm ăn buôn bán, tìm nguồn tài chính cho nhà họ Cố.”
Thư Viện không phải là người ngốc, Phó Minh Lan nói như vậy là cô hiểu ngay.
Chuyện ở thôn Phương Gia có thể không liên quan đến nhà họ Cố, nhưng hành động của nhà họ Cố phu nhân vấn đề, họ thậm chí có thể đã làm những việc vi phạm pháp luật vì tiền.
Tất nhiên, Thư Viện cũng không hỏi Phó Minh Lan làm sao cô ta biết được chuyện này.
Phàm đi qua đều để lại dấu vết, trên thế giới này không có bí mật mãi mãi, nếu nhà họ Cố thực sự làm chuyện vi phạm pháp luật, thì việc bị phát hiện cũng là điều đương nhiên.
Chỉ khác nhau ở chỗ nhà họ Cố đã làm gì và liệu họ có sử dụng͟͟ Cố Chấn Viễn làm lá chắn hay không.
Phó Minh Lan nhìn Thư Viện một lần nữa rồi rời đi, Thư Viện cũng không có ý định tiễn cô ta.
Giờ đây, cô chỉ đang đau đầu làm sao xử lý chuyện của nhà họ Cố.
Còn có người ngốc nghếch hợp tác với nhà họ Cố là ai?
Nếu có thể, cô muốn đẩy bọn họ ra ngoài vũ trụ, vĩnh viễn không không thấy.
Thư Viện không muốn nhúng tay vào chuyện của nhà họ Cố.
Cô nghĩ r Cố Chấn Viễn chắc cũng không muốn cô nhúng tay vào.
Vì vậy cô chỉ nói chuyện đó với Cố Chấn Viễn, rồi sau đó Cố Chấn Viễn biến mất cả ngày lẫn đêm, không quay về.
Thư Viện cũng không hỏi Cố Chấn Viễn đã đi đâụ
Cô chỉ tập trung sắp xếp hành lý của mình.
Cô không biết gì về thành phố núi, chỉ biết đó là một thành phố nằm tựa lưng vào núi, bên tɾong có ba thế lực lớn.
Quân đội, thương nhân buôn ngọc phỉ thúy, và hắc đạo.
Cô nói với người ngoài rằng mình muốn đi mua ngọc thô để sau này làm của hồi môn cho con gái, vậy thì tất nhiên cần phải chuẩn bị tiền.
May mà dưới tên cô đã có sẵn một khoản tiền gửi, mà thành phố núi vì buôn bán ngọc phỉ thúy nên các ngân hàng lớn đều có chi nhánh ở đó. Vậy nên cô chỉ cần chuẩn bị một tài khoản và gửi tiền vào đó là được.
Lẽ ra chuyện này không cần Thư Viện đích thân đi, nhưng vì cô cũng muốn nhân tiện mua thêm vài món đồ để mang the0 đến thành phố núi, nên tất nhiên phải ra ngoài một chuyến.
Đi dạo phố mua sắm, tất nhiên phải tự mình chọn lựa thì mới thú vị chứ.
Thế là Thư Viện dẫn the0 các vệ sĩ ra ngoài.
Còn chị Giang thì đương nhiên ở lại nhà giúp cô sắp xếp hành lý.
Thư Viện vừa bước vào cửa tiệm chưa bao lâu, mới chọn được hai chai nước hoa, chưa đến nửa tiếng đồng hồ, thì thấy Vương phu nhân bước vào tɾong tiệm.
Khi thấy Vương phu nhân, Thư Viện không thể nói là không bất ngờ, dù cô biết cô và Cố Chấn Viễn đi đâu đều có người của các gia tộc lớn để ý the0 dõi, nhưng chưa ai làm rõ ràng như Vương phu nhân cả.

⬅ Trước Tiếp ➡