⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng nhìn sắc mặt xanh lét một mảnh của Vương phu nhân, Thư Viện cũng phần nào đoán được chuyện gì có thể khiến Vương phu nhân biến sắc mặt như vậy, ngoài cậu con trai bảo bối của bà ấy ra, không còn ai khác.
Vừa thấy Thư Viện, Vương phu nhân đi thẳng vào vấn đề "Tôi có thể nói chuyện với cô một lát không?"
Thư Viện không cự tuyệt.
Tuy địa vị của cô cao hơn Vương phu nhân, nhưng tuổi tác của bà ấy lớn hơn cô nhiều, con gái út của Cố phu nhân lớn hơn cô đến hai tuổi.
Họ tìm một cửa hàng trà, gọi một phòng riêng. Vừa ngồi xuống, nước mắt Vương phu nhân đã trào ra.
Thư Viện lấy khăn tay đưa cho bà ấy lau nước mắt, hành động này càng khiến Vương phu nhân thêm thương tâm.
"Tôi đã làm cái gì sai trái mà lại sinh ra một đứa con ngỗ nghịch như vậy chứ... Cố phu nhân, cô có biết cái thằng nhóc nhà tôi đã làm chuyện gì không? Tôi định đuổi con hồ ly tinh kia đi, vậy mà nó lại lấy cái chết ra để uy hiếp tôi " Nói đến đây, Vương phu nhân càng giận dữ "Con hồ ly tinh đó căn bản không phải thứ tử tế gì Miệng thì luôn nói không thèm muốn quyền thế nhà họ Vương chúng tôi, vậy mà Cố phu nhân biết nó đã làm gì không? Nó vậy mà xúi giục con trai tôi nhảy vào vũng nước đục kia, mà thằng nhóc đó lại còn luôn miệng nói, nói nó muốn chống lại những tập đoàn tà ác buôn người bất hợp pháp đó. Tôi tức đến mức chỉ muốn nhốt nó lại, để nó khỏi ra ngoài gây chuyện "
"Con lớn không thể giữ bên mẹ mãi được." Thư Viện lại lấy ra một chiếc khăn tay "Quốc Đống cậu ấy cũng đã trưởng thành, có suy nghĩ riêng rồi, nên phu nhân chỉ có thể cố gắng nói chuyện với cậu ấy thật uyển chuyển, không thể cứng rắn ép buộc. Nếu không, chỉ làm tổn thương tình cảm mẹ con hai người thôi."
Còn cái người mà Vương phu nhân gọi là "con hồ ly tinh" là ai, Thư Viện cũng không định hỏi.
Cô không hứng thú can dự vào chuyện của nhà họ Vương, dù cô từng khiến Phương Ức gặp một vài rắc rối nhỏ, nhưng cô tin với ánh hào quang nữ chính của Phương Ức, cuối cùng cũng sẽ tai qua nạn khỏi.
Sau khi lau khô nước mắt, Vương phu nhân nói "Cố phu nhân, hôm nay tôi đến tìm cô chỉ vì một lý do rấtđơn giản con hồ ly tinh đó cứ miệng nói nó quen biết cô. Tôi muốn hỏi, cô và nó có quan hệ gì?"
"Cô ta là người thôn Phương Gia. Trước đây tôi gặp tai nạn và được người tɾong thôn cứu, nhưng người cứu tôi không phải là cô ta. Những gì tôi cần báo đáp, tôi cũng đã báo đáp xong rồi."
Lời của Thư Viện nghe thì tưởng như không nói gì, nhưng thật ra đã nói rõ tất cả.
Vương phu nhân cũng hiểu rõ, Thư Viện chắc chắn không có quan hệ gì với Phương Ức, hơn nữa cũng chính Thư Viện gọi đïện báo cho bà chuyện của Quốc Đống, nếu không thì con bà đã sớm bị con hồ ly tinh kia dụ dỗ mà gây họa rồi.
Vì vậy bà nợ Thư Viện một ân tình.
Giờ đã biết Phương Ức và Thư Viện không có quan hệ, Vương phu nhân thể yên tâm mà đối phó con hồ ly kia.
Mặc dù Thư Viện chỉ muốn tạo chút rắc rối cho Phương Ức, nhưng cô không hề có ý định lấy mạng cô ta.

⬅ Trước Tiếp ➡