Cô cũng không muốn Vương phu nhân làm khó Phương Ức quá đáng, đề phòng sau này nếu Phương Ức có thể vươn lên, lại quay về trả thù nhà họ Vương.
Với tính cách của Phương Ức, một khi có địa vị và quyền lực tɾong tay, người đầu tiên cô ta tìm đến chắc chắn là kẻ từng gây khó dễ cho mình.
"Lần đầu tiên tôi gặp Phương Ức đã cảm thấy cô ta có gì đó không bình thường. Dù chỉ là một cô gái nhà nông, nhưng vận khí lại tốt đến mức lạ lùng, dù rơi vào nguy hiểm thế nào cũng có thể hóa dữ thành lành." Thư Viện nhìn Vương phu nhân rồi nói tiếp "Loại người như vậy dường như trời sinh đã có vận may, luôn có quý nhân giúp đỡ để bò lên cao. Nếu có thể tránh tiếp xúc với dạng người này thì tốt nhất là nên tránh."
Lời Thư Viện khiến Vương phu nhân hiểu ra, tɾong giới của họ, mấy ai không tin phong thủy chứ?
Bà vốn đã cảm thấy con hồ ly đó có vấn đề, giờ nghe Thư Viện nói vậy, bà càng thêm chắc chắn.
"Đã biết con hồ ly đó không có quan hệ gì với Cố phu nhân, vậy thì tôi cũng biết nên làm gì rồi. Tôi cũng không định làm khó cô ta, chỉ muốn đưa cô ta trở về nơi cô ta đã đến thôi."
Thư Viện nhìn Vương phu nhân một lúc lâu rồi mới nói "Nghe nói con gái út của Vương phu nhân đang du học ở nước ngoài?"
Vương phu nhân gật gật đầụ
"Vậy chị có từng nghĩ đến chuyện cho Quốc Đống ra nước ngoài học luôn, để hai anh em có người bầu bạn?"
Thư Viện mới vừa nói ra khỏi miệng, Vương phu nhân sửng sốt một chút.
Ban đầu bà cũng từng nghĩ đến chuyện đưa con trai ra nước ngoài học, nhưng vì mẹ chồng không nỡ xa cháu nên mới để nó ở lại tɾong nước.
Bà nhìn Thư Viện một lúc lâu, dù không rõ vì sao cô lại đưa ra lời khuyên này, nhưng bằng bản năng, bà biết Thư Viện đang nghĩ cho con trai bà.
Nghĩ đến chuyện nếu con trai còn ở tɾong nước, trừ khi con trai bị nhốt tɾong nhà, nếu không thì ai biết lúc nào lại chạy đi tìm con hồ ly kia.
Ban đầu bà định nếu Thư Viện không có quan hệ gì với con hồ ly đó, như vậy bà sẽ lặng lẽ cho người xử lý con hồ ly tinh kia, cho dù con trai có muốn tìm cũng không tìm thấy người.
Nhưng qua lời nói uyển chuyển của Thư Viện, bà hiểu rằng con hồ ly đó có gì đó rấttà môn, tốt nhất là đừng động vào.
Và nếu con trai bà chỉ là một tɾong những “quý nhân” của Phương Ức thì thôi cũng được, chỉ sợ nó lại bị biến thành bàn đạp để con hồ ly tinh kia trèo lên cao.
Nghĩ tới đây, Vương phu nhân đã biết mình nên làm gì.
"Quốc Đống sau này sẽ kế thừa nhà họ Vương, nhân lúc này cho nó ra ngoài đi một thời gian cũng tốt, để mở mang tầm mắt." Vương phu nhân lau nước mắt, nhấp một ngụm trà rồi lập tức biến thành một quý phu nhân danh giá.
Thư Viện cũng gật đầu "Đúng vậy, tôi tin sau này Quốc Đống nhất định có thể một bước lên trời, bây giờ còn nhỏ nên khó tránh khỏi có chút không hiểu chuyện, có chút bồng bột, sau này trưởng thành rồi sẽ khác thôi."
Vì đã nghĩ kỹ phải làm như thế nào, Vương phu nhân cũng không còn tâm trạng ngồi lại trò chuyện với Thư Viện nữa.