⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng vì nghĩ tới mẹ mình, lần này cô ta tìm Thư Viện, cô ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị làm khó.
“Phải làm thế nào thì Cố Chấn Viễn mới chịu giúp mẹ tôi?” Nếu được, Cố Chưởng Châu thật muốn cào nát cái mặt đáng ghét của Thư Viện “Đừng quên, mặc kệ nói như thế nào Cố Chấn Viễn cũng mang họ Cố, tɾong người anh ta cũng chảy dòng máu họ Cố.”
Nếu có thể Thư Viện thật muốn nói thẳng rằng Cố Chấn Viễn sẵn sàng the0 họ mẹ, và tɾong người anh không có lấy một giọt máu nhà họ Cố.
“Nếu mẹ cô thực sự bị oan, thì đi tìm cơ quan chức năng mà kêu oan, tìm Cố Chấn Viễn làm gì? Anh ấy đâu có can thiệp được vào ngành tư pháp.”
Nghe Thư Viện nói vậy, Cố Chưởng Châu không kìm được nữa “Nếu không phải tại Cố Chấn Viễn, mẹ tôi sao có thể bị người ta gài bẫy chứ ”
Vì tức giận, Cố Chưởng Châu nói hết mọi chuyện ra, lúc đó Thư Viện mới biết là mẹ của Cố Chưởng Châu bị chính em rể của mình lừa.
Mà như thế, chẳng phải ở ác gặp dữ sao?
“Nhưng người dụ mẹ cô đầu tư không phải là Chấn Viễn nhà tôi, mà là em rể của Cố phu nhân, chú rể của cô mà.”
“Muốn trách thì trách chú rể của cô thấy tiền sáng mắt không màng tình thân, cuối cùng còn bỏ vợ con để chạy the0 tiểu tam. Muốn trách thì cũng nên trách bà ngoại cô không có mắt nhìn người, lại chọn tɾúng loại con rể như thế. Muốn trách chỉ có thể thách mẹ cô, ai bảo bà ta tham lam?”
“Trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí, đầu tư cái gì còn chưa hiểu rõ mà đã ngu ngốc đưa tiền ra, chỉ nhìn vào cái lãi suất lợi nhuận cũng đủ biết là có vấn đề rồi, ngay cả kẻ ngốc cũng nhận ra, vậy mà mẹ cô không thèm hỏi một câụ Giờ xảy ra chuyện thì trách đông trách đây, còn muốn người ta đứng ra giải quyết hộ. Dựa vào đâu chứ? Có gan gây họa thì cũng nên có gan tự giải quyết đi ”
Cố Chưởng Châu suýt nữa không khống chế được tính tình của mình.
“Còn cô thì càng nực cười hơn.” Thư Viện nhìn cô ta, lạnh lùng nói “Mặt dày đến mức còn dám đến tìm tôi, nhờ Chấn Viễn nhà tôi giúp mẹ cô giải quyết rắc rối? Dựa vào đâu? Dựa vào cái mặt cô to chắc? Mẹ cô đối xử với Chấn Viễn nhà tôi thế nào, chẳng lẽ cô không biết? Nếu còn một chút liêm sỉ, cô nên trốn thật xa, có gặp trên đường cũng nên coi như không quen biết mới đúng. Vậy mà cô còn dám vác mặt tới tìm tôi, tôi thật sự nghi ngờ cô thừa hưởng cái bản tính không biết xấu hổ từ nhà mẹ cô.”
“Cô dám nói với tôi như thế à ” Cố Chưởng Châu trực tiếp nhào tới "Xem tôi xé lạn miệng cô."
Nhưng Cố Chưởng Châu tiến lại gần Thư Viện cũng không làm được, bởi vì cô ta bị nhóm nữ vệ sĩ đi the0 Thư Viện đè trên mặt đất.
Thư Viện nhìn Cố Chưởng Châu, lạnh lùng nói “Chuyện của nhà họ Cố, tôi sẽ không can thiệp. Nếu Cố phu nhân bản lĩnh thuyết phụcđược Chấn Viễn nhà tôi, tôi không cản. Nhưng nếu cô nghĩ thông qua tôi để gây áp lực, thì tôi nói thẳng, đừng mơ ”
“Thư Viện, ta sẽ không tha cho ngươi đâu ” Cố Chưởng Châu thét chói tai.
Cô ta thề, nếu một ngày nào đó Thư Viện rơi vào tay cô ta, nhất định sẽ khiến Thư Viện phải trả giá
Thư Viện nhún vai, thản nhiên nói “Tôi không quan tâm.”

⬅ Trước Tiếp ➡