Sau khi nói xong, cô quay người rời đi, nhưng vừa đi được hai bước lại dừng lại.
“Đưa tiểu thư nhà họ Cố về lại nhà họ Cố đi, khỏi để cô ta đi lang thang ngoài đường, làm mất mặt nhà họ Cố thêm.”
Với Cố Chưởng Châu, Thư Viện không để ở tɾong lòng, tɾong mắt cô, chỉ là một đứa con gái bị chiều hư mà thôi.
Cố Chưởng Châu vừa khóc vừa chạy về nhà mách mẹ.
Cố phu nhân nghe xong thì tức giận đến mức sắp nổ tung.
Bà ta biết mình đã khiến chồng gặp rắc rối lớn, đã thế em rể lại còn dắt tiểu tam bỏ trốn, bỏ lại em gái và cháu ngoại. Khiến bà ta muốn tìm người tính sổ, nhưng vừa thấy mẹ mình khóc lóc nhìn mình, bà ta lại nghẹn không thốt nổi lời trách mắng nào.
Nếu không phải vì em gái, thì bà ta đời nào lại đồng ý đầu tư chung với tên em rể kia.
Giờ thì hay rồi, người thì chạy mất, em gái không còn chồng, mấy đứa cháu ngoại không còn cha, mà chồng bà ta cũng chọc phải phiền toái.
Chuyện đến nước này, bà ta không khỏi oán trách em gái mình quá vô dụng͟͟, đến trái tim của người đàn ông cũng không khống chế nổi.
Nhưng bây giờ bà ta có oán giận thì cũng đâu giải quyết được gì, điều quan trọng bây giờ là làm sao giải quyết được rắc rối trước mắt.
Bà ta rấtrõ rắc rối này, không phải loại rắc rối mà chồng bà ta thể tự giải quyết, huống chi đám họ hàng nhà họ Cố chẳng những không giúp gì mà còn còn từng kẻ kéo cẳng.
Từ lâu bà ta đã biết những người tɾong nhà họ Cố nhìn bà không vừa mắt, như vậy thì sao?
Vợ của Cố Minh Phong là bà ta, chỉ cần bà ta không đồng ý, thì Cố Chấn Viễn đừng hòng đặt chân vào cái nhà này.
Chỉ là... Niềm kiêu hãnh đó nhanh chóng xẹp lép như quả bóng bị kim châm.
Dù Cố phu nhân không muốn thừa nhận sự thật thì lúc này, người duy nhất có thể giúp bà ta chỉ có Cố Chấn Viễn.
Nếu không nhờ Cố Chấn Viễn, chỉ riêng bằng chứng hiện có cũng đủ để bà ngồi tù mười mấy, hai chục năm.
Con gái bà ta đã ra mặt đi tìm Thư Viện nhưng lại bị cô ta từ chối thẳng thừng, nên con đường này coi như đã vô dụng͟͟.
Cố phu nhân hít sâu một hơi, bà ta biết rõ, dù bản thân không muốn cúi đầu trước Cố Chấn Viễn, nhưng tình thế hiện giờ không cho phép bà ta không cúi đầu nữa.
Bà ta không thể ngồi tù.
Chồng bà ta cũng không thể mất chức.
Bằng không thì tương lai của hai đứa con bà ta biết dựa vào ai?
Bà ta tự nhủ Bây giờ cúi đầu chỉ là tạm thời, sau này nhất định sẽ đòi lại danh dự.
Nhưng còn không chờ Cố phu nhân nghĩ xem làm sao để cúi đầu mà không quá mất mặt, thì...
Tộc trưởng nhà họ Cố đã dẫn the0 người tɾong tộc đến tận cửa.
Chi nhà Cố Minh Phong không phải là dòng chính, nhưng vẫn còn tɾong năm đời huyết thống.
Tộc trưởng hiện tại là người mà Cố Minh Phong phải gọi là anh họ, hai người có chung một cụ.
Ông nội của Cố Minh Phong là con trai thứ ba, là anh em ruột cùng mẹ với ông nội của tộc trưởng, nên tình cảm hai bên rấtthân thiết.
Tộc trưởng đời trước là con một mà cha của Cố Minh Phong cũng vậy, nên tình cảm giữa họ càng thân như anh em.
Thời trẻ, Cố Minh Phong và tộc trưởng hiện tại cũng từng rấtthân thiết.