Hơn nữa, việc tối qua Cố Chấn Viễn sai người cho cô uống thuốc, điều đó chứng tỏ có một số chuyện anh không muốn cô biết, hoặc không muốn cô nhìn thấy.
Một khi đã như vậy cô có nên gặng hỏi không?
Thư Viện vốn không phải người nhiều chuyện, nếu đã như vậy, thì cô không nên hỏi.
Nhưng... cho dù là người ít không có lòng hiếu kỳ, cũng sẽ có lúc có tò mò.
Huống hồ, cô từ trước đến giờ chưa bao giờ là người không có lòng hiếu kỳ.
Vậy thì... cô có nên hỏi không?
Suy nghĩ một hồi, Thư Viện lấy ra một đồng tiền xu một hào.
Nếu là mặt hình, cô sẽ hỏi.
Nếu là mặt số, cô sẽ im lặng.
Cô tung đồng xu lên không trung, tay vừa đỡ lấy còn chưa kịp mở ra xem kết quả, thì Thư Viện đã nghe thấy tiếng của Cố Chấn Viễn.
Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn nói "Em đang bói."
"Em muốn hỏi chuyện gì?" Cố Chấn Viễn khó hiểu hỏi.
Thư Viện cũng không giấu giếm Cố Chấn Viễn "Nếu là mặt hình, em sẽ hỏi tối qua đã xảy ra chuyện gì. Nếu là mặt số, vậy thì em sẽ không hỏi gì cả."
Cố Chấn Viễn nghe xong cười nói "Vậy thì em mở tay ra xem tiền xu của em đi, là mặt hình hay mặt số?"
Thư Viện mở tay ra.
Là mặt số.
Đã là mặt số, Thư Viện đành phải thu lại lòng hiếu kỳ của mình.
Cố Chấn Viễn cũng nhìn thấy, anh nhìn Thư Viện nói "Nếu em muốn biết, anh có thể nói cho em nghe."
Nhưng Thư Viện lắc đầu "Không hỏi nữa, vì là mặt số, điều đó có nghĩa đây không phải là chuyện em nên biết."
Có đôi khi cô không tin số mệnh.
Nhưng cũng có lúc, cô lại không thể không tin mệnh.
Thật ra Cố Chấn Viễn đúng là không muốn nói cho Thư Viện biết chuyện đã xảy ra tối qua, không phải là không thể nói, mà là tình cảnh thê thảm của những cô gái ấy, anh không muốn nói cho Thư Viện.
Vì thế Cố Chấn Viễn nói sang chuyện khác nói "Hôm nay chúng ta nghỉ ngơi ở đây một ngày, mai sẽ đến thành phố núi. Nhưng tối mai chúng ta sẽ ăn tối cùng thị trưởng thành phố núi, cho nên em phải chuẩn bị tinh thần."
Chuẩn bị tâm lý?
Cố Chấn Viễn sẽ không vô duyên vô cớ nói bốn chữ này.
"Thị trưởng thành phố núi họ Lâm, mẹ hắn là người dòng họ Cố, nhưng là chi thứ của họ Cố." Cố Chấn Viễn nói một cách bình thản.
Hiện giờ mối quan hệ giữa Cố Chấn Viễn và họ Cố vừa đủ, không gần mà cũng không xa.
Nhưng nếu thị trưởng Lâm có quan hệ tốt với Cố Chấn Viễn, thì anh chắc sẽ không cần nhắc đến hắn làm gì.
"Giữa hai người có ân oán gì à?" Thư Viện tò mò hỏi.
Không lẽ là con gái của nhà họ Lâm đó có tình cảm với Cố Chấn Viễn, nhưng Cố Chấn Viễn lại vô tình với tiểu thư nhà họ Lâm?
Dù sao thì ở thế giới này họ hàng gần không được kết hôn, nhưng giới hạn cũng chỉ tɾong ba đời thôi.
Sau ba đời thì không bị hạn chế nữa.
Mẹ của thị trưởng Lâm là người họ Cố, vậy con gái hắn có quen biết với Cố Chấn Viễn cũng không phải chuyện lạ.
"Giữa bọn anh không có ân oán gì cả." Cố Chấn Viễn biết chắc tɾong đầu Thư Viện lại đang tự tưởng tượng ra mấy thứ linh tinh.
Thư Viện thất vọng nhìn Cố Chấn Viễn nói "Vậy là giữa anh và con gái của thị trưởng Lâm cũng không có chuyện yêu hận tình thù gì luôn hả?"