"Thị trưởng Lâm không có con gái." Cố Chấn Viễn cố nhịn cười đáp.
"Vậy có cháu gái không?" Thư Viện tò mò hỏi.
"Thị trưởng Lâm không có con cái." Cố Chấn Viễn nhìn Thư Viện nói "Thị trưởng Lâm năm nay mới ba mươi tuổi, vẫn chưa kết hôn."
Nghe Cố Chấn Viễn nói như thế, Thư Viện càng tò mò thêm "Vậy thì giữa anh và thị trưởng Lâm rốt cuộc có ân oán gì vậy?"
Cố Chấn Viễn hơn thị trưởng họ Lâm năm tuổi, nói cách khác, chỉ có hồi tiểu học là có thể từng học chung một trường.
"Thật ra cũng không phải chuyện gì to tát." Cố Chấn Viễn thản nhiên nói "Cha của thị trưởng họ Lâm... chết tɾong tay anh."
Thư Viện tròn xoe mắt nhìn Cố Chấn Viễn.
Vậy mà anh còn nói là “không có gì” sao?
Tục ngữ nói rấtđúng, mối thù giết cha không đội trời chung.
Cố Chấn Viễn đã giết cha người ta, vậy mà lại nói là không có gì to tát.
Tuy nhiên, nếu Cố Chấn Viễn đã có thể nói như vậy, thì tɾong chuyện này nhất định có điều gì đó không thể nói cho người biết.
“Họ Cố là một gia tộc lớn, ngay cả dòng chính còn chưa chắc sống tốt, huống chi là chi thứ. Mẹ của thị trưởng Lâm là người của chi thứ họ Cố. Khi còn nhỏ bà ta đã mất mẹ, từng được nuôi vài năm dưới gối của Cố lão phu nhân, cho đến khi cha bà ta tái hôn.
Mẹ kế của bà ta không phải là người xấu, nhưng đối xử cũng không thể tốt bằng con con cái ruột được, điều đó cũng là lẽ thường tình thôi. Sau này khi mẹ của thị trưởng Lâm trưởng thành, đến tuổi kết hôn, mẹ kế của bà ta đã định gả bà ta cho một người đàn ông dạy đại học. Tuy nhà không mấy khá giả, nhưng gả vào chắc chắn sẽ không khổ.”
“Thế nhưng, người đàn ông đó lại bị bà nội ruột của bà ta g͙iành mất. Bà nội ruột đã gả cháu gái mà bà ta yêu thương nhất cho người đàn ông kia, còn giới thiệu một người cháu bên ngoại cũng chính là cha của thị trưởng Lâm cho mẹ của thị trưởng Lâm. Mẹ của thị trưởng Lâm vốn dĩ không muốn gả, bởi vì ai cũng biết cha của thị trưởng Lâm đã có người yêu thanh mai trúc mã, chỉ người yêu kia là con gái của vú nuôi nhà anh ta. Nhưng vì môn không đăng, hộ không đối, nhà họ Lâm sẽ không bao giờ đồng ý. Hơn nữa, vị hôn thê trước của cha thị trưởng lại chính là cháu gái mà bà nội của mẹ thị trưởng Lâm yêu thương nhất.”
Mười ngón tay giơ ra không ngón nào bằng nhaụ
Người g͙ià đối với cháu trai và cháu gái có thiên vị chút cũng là chuyện bình thường.
Nhưng vì đứa cháu gái mình yêu thương đi cướp vị hôn phu của một đứa cháu gái khác?
Đây là bà nội ruột sao?
Hay đứa con trai này là con nuôi, nên cháu gái cũng không được thương?
“Cuối cùng mẹ của thị trưởng Lâm bị ép gả cho cha thị trưởng Lâm. Bởi vì chồng mình đã có người tɾong lòng, tình cảm vợ chồng không tốt là điều dễ hiểụ Nhưng... Vì sao anh lại giết cha của thị trưởng Lâm? Chẳng lẽ cha của thị trưởng Lâm vì tình yêu đích thực mà làm điều ngu xuẩn?” Thư Viện suy nghĩ rồi hỏi “Bán nước? Không thể có khả năng. Nếu cha thị trưởng Lâm từng bán nước, thì thị trưởng Lâm không thể làm chính trị được. Buôn ma túy? Nhưng thu nhập bình quân dân ta không cao đến mức đó...”
Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn.