Thì con trai của ông trùm xã hội đen đến thăm cô ta, hắn say rượu, mang the0 một món quà và nói cho cô ta biết một chuyện.
Người gài bẫy cô ta chính là thị trưởng Lâm.
Lúc đầu nói cái gì Phương Ức cũng không tin.
Bởi vì khi cô ta mới đến thành phố núi, nếu không có sự giúp đỡ của thị trưởng Lâm, cô ta đã không thể cứu được những cô gái bị buôn bán kia.
Thế nhưng dù con trai của ông trùm xã hội đen đã uống say, những lời hắn nói lại đầy đủ chứng cứ, khiến cô ta không thể không bắt đầu nghi ngờ, có lẽ cô ta thật sự đã bị đưa vào bẫy.
Thị trưởng Lâm vốn đã cấu kết với thế lực ngầm của thành phố núi từ lâụ Nhưng giờ anh ta sắp được thăng chức, anh ta sợ quá khứ này sẽ trở thành điểm yếu tɾong tay người khác, về sau sẽ bị ép buộc làm những việc mình không muốn.
Cho nên anh ta phải ra tay trước, tiêu hủy tất cả những chứng cứ bất lợi với mình. Như vậy sau này, dù người khác muốn uy hiếp anh ta cũng không có bằng chứng.
Đúng lúc đó, cô ta lại đến thành phố núi, đối với thị trưởng Lâm, cô ta chính là người được chọn thích hợp nhất.
Vì vậy thị trưởng Lâm đã lợi dụng͟͟ cô ta để tiêu diệt hộp đêm lớn nhất thành phố núi, bề ngoài thì có vẻ cô ta là người có được danh tiếng.
Nhưng thực chất, người hưởng lợi lớn nhất chính là thị trưởng Lâm.
Còn tại sao cô ta không thể rời khỏi thành phố núi?
Phu nhân của tư lệnh ước gì cô ta nhanh biến đi càng sớm càng tốt, vì người mà bà ta muốn làm con dâu h0àn toàn không phải cô ta.
Nếu cô ta rời đi, con trai của tư lệnh sẽ sớm hết hy vọng.
Phương Ức hận đến tận xương tủy.
Cô ta không ngại bị lợi dụng͟͟, vì điều đó chứng minh cô ta có giá trị.
Nhưng sau khi lợi dụng͟͟ cô ta xong, thị trưởng Lâm không chỉ không chịu thả cô ta đi, mà còn muốn hủy hoại cô ta.
Điều đó là thứ mà Phương Ức không thể chịu đựng được.
Nếu thị trưởng Lâm đã muốn hủy hoại cô ta, vậy thì cô ta cũng không ngại cá chết lưới rách.
Phương Ức không cố ý nổ súng vào Thị trưởng Lâm.
Cô ta chỉ là nhất thời xúc động.
Nhưng cô ta biết mình đã gây ra đại họa.
Sở hữu súng riêng vốn dĩ đã là phạm pháp, giờ lại còn nổ súng làm người khác bị thương.
Cô ta hiểu, nếu chuyện này truyền ra, thanh danh của cô ta sẽ bị hủy.
Hơn nữa có khả năng cô ta sẽ phải ngồi tù.
So với việc thanh danh bị hủy hoại, cô ta còn sợ ngồi tù hơn.
Khi rơi vào đường cùng, cô ta chỉ còn cách cầu cứu con trai của ông trùm xã hội đen, người đã đưa súng cho cô ta.
Hắn cũng nhanh chóng đến nơi.
Vừa có chuyện gì.
Cô ta không cần lo lắng gì hết, mọi việc hắn sẽ thu xếp ổn thỏa.
Phương Ức không tin hắn h0àn toàn, nhưng giờ cô ta chẳng còn người nào khác có thể dựa vào.
Cô ta cảm giác như mình rơi vào một cái bẫy khổng lồ, giãy giụa thế nào cũng không thoát được.
Cô ta rấtmuốn có người đến cứu, hy vọng có ai đó có thể kéo cô ta ra.
Nhưng lúc này thì ai có thể cứu cô ta đây?
Ngay lúc đó, Phương Ức nghĩ đến Thư Viện.
Cô ta biết Thư Viện và chồng của cô vẫn còn ở thành phố núi.